TOP 5 con giáp làm nên sự nghiệp 2016

17:25 |
Dưới đây là top những con giáp được dự đoán sẽ làm nên đại nghiệp trong năm 2016.

Tuổi Tý

Vào năm Bính Thân, người tuổi Tý bước vào cục diện Tam hợp Thái Tuế Trường sinh đại vượng vận có nghĩa là vận thế được cải biến một cách tích cực. Đồng thời nhờ vào phúc tinh Thiên Hỉ chiếu mệnh nên họ có nhiều chuyện vui, gặp nhiều thuận lợi trong công việc, từ đó tiền tài sẽ chảy vào nhà như nước.

Thêm vào đó, những người cầm tinh con Chuột có tư chất thông minh, lanh lợi, và có đầu óc kinh doanh thiên bẩm. Do đó, tài vận của người tuổi Tý trong năm 2016 vô cùng lí tưởng, sự nghiệp có thể phát triển rực rỡ. Nếu có ý định lấn sân sang lĩnh vực mới, thay đổi công việc, thậm chí lên kế hoạch lập nghiệp ở nơi đất khách quê người, tỉ lệ thành công sẽ rất cao.

Tuy nhiên người tuổi Tý luôn phải ghi nhớ đó là làm việc gì cũng cẩn thận, tỉ mỉ, lên kế hoạch càng rõ ràng, cụ thể càng tốt. Mọi rào cản trên bước đường thành công của bạn đều sẽ biến mất nếu bạn bỏ được thói quen cả nể với người thân, bạn bè đấy!

Tuổi Sửu

Cuộc sống của người tuổi Sửu sẽ bước vào giai đoạn ổn định trong năm 2016 vì đã có khoảng thời gian tích lũy khá dài trước đó. Theo đà này, nếu bạn tự mình khởi nghiệp, dù có tay trắng cũng lập nên nghiệp lớn. Điều quan trọng là bạn phải chọn được đối tác tin cậy, có thực lực về kinh tế để hai bên cùng hỗ trợ và thúc đẩy nhau cùng phát triển.

Tuổi Dần

Sang năm 2016, sự nghiệp của người tuổi Dần như “dệt gấm thêm hoa”, đã tốt nay còn tốt hơn. Đây là năm quan trọng quyết định sự thành bại trong sự nghiệp của bạn. Nhờ vào kĩ năng chuyên môn vững, năng lực làm việc và sáng tạo không ngừng nghỉ, họ có thể lập nên đại nghiệp trong năm con Khỉ này.

Nhưng bạn nên nhớ rằng, nóng vội không giải quyết được bất cứ vấn đề gì, thậm chí còn gây họa lớn cho bạn. Khi làm bất cứ việc gì, nên lấy “dĩ hòa vi quý” làm phương châm, đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để nhìn nhận vấn đề toàn diện hơn, từ đó có thể đưa ra hướng đi chính xác, thúc đẩy sự nghiệp phát triển rực rỡ.

Tuổi Thìn

Bính Thân là năm Tam hợp Thái Tuế Trường sinh của người tuổi Thìn, đồng thời Tam hợp Thủy khố chuyển thành Tài khố có lợi lớn cho tài vận. Do đó, trong năm 2016, con giáp này lúc nào cũng rủng rỉnh tiền bạc, không phải trăn trở và suy nghĩ quá nhiều về tài chính.

Bên cạnh đó, tình yêu và hôn nhân của người cầm tinh con Rồng cũng thuận buồm xuôi gió, hạnh phúc ngập tràn. Lại có thêm Thiên Giải tinh tiểu quý nhân giúp hóa giải tiểu nhiên phiền nhiễu, thúc đẩy nhân duyên tốt đẹp, các mối quan hệ xã giao hài hòa, tạo nền tảng vững chắc cho sự nghiệp thăng tiến đột phá.

Tuổi Ngọ

Ngay từ khi sinh ra, người tuổi Ngọ đã sở hữu cá tính mạnh, chủ động trong mọi việc và chúa ghét bị người khác quản thúc. Đôi khi tính cách này khiến mọi người xung quanh dè chừng, ngại tiếp xúc. Tuy nhiên, khi xảy ra vấn đề bất ngờ, mọi người mới thấy được vai trò quan trọng của họ.

Khả năng sáng tạo không ngừng, phán đoán phương hướng chính xác, sự năng nổ nhiệt tình, sẵn sàng giúp đỡ mọi người xung quanh mà không cần báo đáp… là những “điểm cộng” góp phần tạo nên thành công rực rỡ của người tuổi Ngọ. Đặc biệt, trong năm 2016, vận thế sự nghiệp của họ khởi sắc mạnh, công việc thuận lợi, với họ việc lập đại nghiệp chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi.

Tuyển vợ bằng cách "giả nghèo"

02:30 |
Tôi từng tự hỏi việc mình sinh ra trong một gia đình giàu có là may mắn hay không khi chính vì cái mác công tử ấy mà tôi từng đau lòng đến chết đi sống lại với những mối tình vật chất.

Tôi năm nay 30 tuổi, lứa tuổi không còn trẻ trung gì nữa nhưng với đàn ông nói riêng, cá nhân tôi nghĩ lấy vợ lúc này là vừa. 30 tuổi, tôi không còn chỉ biết tin vào những lời ngọt ngào đầu môi mà biết nhìn vào nhân cách một người qua những gì người ấy không thể hiện ra bên ngoài.

Tôi lấy vợ cách đây 6 tháng. Hành trình chúng tôi đến với nhau, nói ra có lẽ chẳng nhiều người tin nhưng nó kéo dài suốt 3 năm trời, và trong quãng thời gian đó tôi luôn giả nghèo giả khổ khi ở bên em.

Tôi may mắn sinh ra trong gia đình giàu có, lại là con trai đích tôn nên rất được cưng chiều. Thế nhưng khi lớn lên, tôi thấy hoàn cảnh xuất thân đó thực sự chẳng phải may mắn gì, trái lại còn mang cho tôi không ít điều phiền toái và đau lòng. Tôi gặp phải những cô gái ham vật chất, đến với tôi chỉ vì đồng tiền và cái mác công tử nhà giàu. Dù cho tôi có yêu thương họ chân thành đến mức nào thì chỉ cần tôi không cung phụng đủ thử họ muốn, họ sẵn sàng rời bỏ tôi.

3 mối tình tôi trải qua trong đời đều có chung kịch bản. Vì thế tôi đã quá quen với những kịch bản làm quen, tán tỉnh của những cô nàng lắm chiêu. Phải hơn 2 năm trời tôi chỉ biết tới những cuộc tình một đêm chẳng đầu chẳng cuối và cảm giác trống rỗng khi thức dậy buổi sáng bên cạnh một người xa lạ. Tôi khao khát, thèm muốn thứ tình yêu chân thành, giản dị. Tôi tha thiết cần một người yêu tôi vì tôi là tôi thôi.

Tôi đã định bỏ cuộc, nhắm mắt chấp nhận một cuộc hôn nhân sắp đặt cho đến khi em xuất hiện. Em là cô bé sinh viên mới ra trường nhưng lại có năng lượng sống vô cùng mạnh mẽ. Em như ngọn lửa ngoan cường không chịu tắt dù cho có trải qua gió to, bão lớn đến thế nào. Tôi bị thu hút bởi cá tính của em, phong cách của em, sự lạc quan, yêu đời và những thói quen đặc biệt của em. Mất rất nhiều công sức, tôi mới được em để ý tới. Nhưng rút kinh nghiệm 3 cuộc tình trước, tôi không muốn để lộ thân phận của mình, cứ làm một gã người yêu nghèo đói bên cạnh em. Em chưa bao giờ để tâm với việc ví tôi không còn tiền, xe tôi không còn xăng. Em luôn tỏ ra vui vẻ khi ở bên cạnh tôi mà chẳng cần đồng tiền nào mang lại. Em cứ đáng yêu, hồn nhiên như nắng sớm, khiến cho tôi không cách nào thoát ra.

Nhiều lần tôi thử lòng em, đặt em vào những tình huống khó xử nhưng cách giải quyết đơn giản đến không ngờ của em khiến tôi thán phục. Nhìn cách em thoải mái nhâm nhi cốc trà đá trong một buổi hẹn hò mà tôi giả vờ quên mang ví, tôi biết người con gái mình phải lấy làm vợ đây rồi.

Tôi giấu kĩ đến nỗi phải tới hôm rước em về nhà tôi, em mới biết tôi chính là công tử nhà giàu. Em đã bất ngờ đến nỗi chỉ biết há hốc mồm và đứng trơ mắt nhìn căn nhà bề thế của gia đình tôi. Tôi chỉ biết ôm lấy em rồi hết lời xin lỗi vì đã lừa dối em suốt 3 năm.

Bố mẹ tôi rất hài lòng về em, em khác hẳn những cô tiểu thư đài các, cũng khác hẳn những cô nàng đam mê vật chất thường tình. Dù làm dâu nhà giàu, tính tình của em vẫn chẳng chút thay đổi, vẫn mạnh mẽ, hồn nhiên và đầy sức sống như thế.

Giờ tôi đã biết may mắn của mình là gì, là được sinh ra trên đời để được ở bên em, mãi mãi.

Anh vẫn không nản lòng khi yêu em

01:03 |
Nghĩ đến em đang phải phân vân giữa bên hiếu bên tình anh cũng không biết phải làm thế nào. 

Lại một lần nữa tâm trí anh ngổn ngang với bao điều suy nghĩ, cứ tưởng thời gian sẽ là liều thuốc tốt nhất giúp tình yêu chúng mình thêm bền chặt. Hôm nay anh lại nhận ra bên trong sự im lặng của gia đình em có vẻ như đang dần chấp thuận lại là một rào cản rất lớn với chúng mình. Mỗi khi em có tâm trạng hay chút gì đó thay đổi trong suy nghĩ là anh biết được áp lực gia đình đang làm người anh yêu phải khó xử. Anh ước gì mình có thể chịu đựng thay em, dù khó khăn, khổ cực đến mấy anh cũng cố gắng vượt qua.

Anh thương lắm, thương người con gái anh yêu, nghĩ đến em đang phải phân vân giữa bên hiếu bên tình anh cũng không biết phải làm thế nào. Anh muốn có em, muốn cuộc đời này được gắn bó, yêu thương, chăm sóc cho em nhưng lại sợ em làm cha mẹ buồn, vì anh mà gia đình tạo nên khoảng cách với em thì anh thấy có lỗi lắm. Anh chỉ biết cầu mong mọi chuyện rồi sẽ qua đi, tình yêu chúng mình lại gắn bó như thuở mới quen.
Anh vẫn nhớ những ngày tháng đầy gian nan tưởng chừng như phải bỏ cuộc nhưng rồi em lại là người cho anh động lực, quyết tâm hướng về anh, bảo vệ lựa chọn của mình. Điều đó đã giúp anh có được sự trọn vẹn trong tình yêu. Nhưng bây giờ anh lại lo, liệu sự trọn vẹn đó có dành cho anh trong suốt cuộc đời này nữa không? Anh sợ lắm khi nghĩ tới cảm giác mất đi người con gái mình thật sự yêu thương. Giờ đây anh chỉ biết cố gắng từng ngày trong công việc và cũng không quên quan tâm em nhiều hơn để em có động lực vượt qua những rào cản của gia đình. Anh vẫn tin rồi sẽ có ngày gia đình em vui vẻ chấp nhận anh dù có thể còn rất lâu nữa.

Anh sẽ không vì lý do gì mà nản chí đâu em ạ. Em từng nói “Dù có chuyện gì xảy ra anh cũng không được nghĩ tới chuyện sẽ buông tay”, anh sẽ làm như thế người anh yêu nhé. Sự tác động của gia đình đôi khi làm con tim em hoài nghi về anh, anh buồn lắm mỗi khi em có suy nghĩ như vậy. Cha mẹ sinh ra anh thật may mắn vì có được hình hài sáng sủa, cách nói chuyện dễ nghe, nhưng điều đó không có nghĩa anh sẽ yêu thêm một ai khác ngoài em, em phải thấy tự hào vì anh chứ.

Những gì anh dành cho em tuy không nhiều nhưng tin rằng đủ để em cảm nhận được sự chân thành, dẫu thời gian và sự ngăn cấm của gia đình em có lớn như thế nào anh vẫn dành cho em tình yêu như vậy. Anh viết lên những dòng tâm sự này để những ai vô tình đọc được sẽ cầu mong cho hai đứa mình được hạnh phúc bên nhau mãi mãi. Anh yêu em. 

Tình yêu không có lỗi, lỗi ở người "đổi thay"

00:53 |
Anh à. Anh vô tình bước vào cuộc sống của em. Trao cho em niềm tin, sự hy vọng, đợi chờ, anh cho em niềm vui, hạnh phúc. Tình yêu không có lỗi, lỗi ở người đổi thay...

Anh à. Em chưa từng nghĩ chúng mình sẽ yêu nhau. Ngày anh xuất hiện, trong em chỉ xem anh như là một tiền bối như bao người tiền bối khác. Tính em cũng hâm hấp nên cứ rảnh rỗi sẽ lướt facebook đọc tin tức, comment, và gửi lời mời kết bạn theo ngẫu hứng. Anh và em quen nhau như vậy.

Em vẫn còn nhớ như in lần đầu tiên gặp anh, ngay tại cổng trường của chúng mình. Ngày đó anh gầy nheo nhóc, không mập như bây giờ đâu. Còn em, một sinh viên năm nhất ngây ngô, ngốc nghếch, và có phần hâm hâm. Em không thể quên câu nói đầu tiên của anh khi gặp em đâu. Cho đến bây giờ em vẫn bật cười khi nhớ lại.

Anh à. Vào đại học được một năm. Vì áp lực vừa học, vừa ôn thi lại. Em có nhiều stress, ăn uống không điều độ, ngủ không đủ giấc nên khi kết thúc môn thi cuối của kì thi kết thúc học phần, em đã bị tai nạn giao thông trên đường về nhà. Anh ạ, khi đó anh hoàn toàn không ở trong kí ức của em. Vì chấn thương khá nặng, em được chuyển vào bệnh viện cấp cứu khẩn cấp. Em không còn nhớ vì sao anh có thể biết được em gặp nạn. Sau này anh nói do em nhắn tin, em hoàn toàn không thể nhớ.
Anh à. Vì lần tai nạn giao thông đó, em đã vuột mất cơ hội thực hiện đam mê của mình. Em không thể phục hồi sức khỏe khi kỳ thi đại học diễn ra. Đọc đề thi được đăng tải trên trang web, em đã khóc rất nhiều, em đã rất hối hận và tiếc nuối. Sau đó 2 tháng, Nội của em – người thương em, yêu em vô điều kiện. Nội đã bỏ em đi anh ạ. Em đã rất sock. Là đứa cháu luôn ở cạnh nội mười mấy năm qua, bây giờ Nội đi em thậm chí không được nhìn Nội, chạm vào Nội. Họ đưa em đến một nơi khác vì vết mổ của em chưa lành.

Anh à. Sau 1 tháng Nội đi. Khi tâm trạng vẫn chưa ổn định, tình yêu của em cũng bỏ em đi. Thật sự khoảng thời gian đó, một người như em hoàn toàn không chịu được. Em đau đớn, gục ngã. Suốt cả kì học, em đã không thể học được. Và em đã bị tụt dốc nhanh chóng.

Anh à. Lúc em đang chơi vơi giữa một vũng bùn lầy. Muốn đứng lên mà không đứng được. Hai tay quơ qua quơ lại trong không khí, dùng hết sức lực của em có nhưng đành bất lực. Hố bùn này, quá sâu.

Từ đây, chẳng hiểu vì lí do gì, anh nhắn tin cho em, nói chuyện cùng em, ngày này qua ngày khác. Anh dần bước vào cuộc sống của em. Em cũng không hiểu bản thân mình đang nghĩ gì.

Anh à. Thời gian cứ trôi, chúng ta vẫn nói chuyện với nhau hàng ngày. Có những đêm anh gọi nói chuyện với em đến lúc ngủ quên. Em nghe rõ tiếng ngáy của anh nữa. Em thấy em rất bình yên.

Anh à. Em muốn nói với anh một chuyện. Ngày em nhận lời yêu anh, em thật sự chưa yêu anh đâu. Em chỉ muốn đánh cược tình cảm của mình. Chẳng hiểu sao em lại cứ tin anh tuyệt đối. Rồi cũng không biết từ bao giờ. Em yêu anh nhiều đến thế. Em bỏ ngoài tai tất cả bao lời nói của người khác. Không để tâm đến sự quan tâm của những người con trai bên cạnh. Nhiều người nói với em ” chờ làm gì, người ta đi làm, người ta có bồ mới rồi”. Em chỉ ngậm ngùi mỉm cười ” anh không như thế đâu “.

Rồi có người nói, “yêu xa thế không mệt mỏi sao?”. Có chứ, em mệt mỏi lắm, nhiều lúc nhớ đến điên dại mà không thể chạm vào. Muốn gặp nhưng không thể. Chỉ có thể nhìn qua màn hình máy tính. Em cứ ngây ngô cười vui vẻ để che đi bao giọt nước mắt. Rõ là nhớ lắm nhưng vẫn bảo là không nhớ đâu. Rồi có những lần anh bảo em: “em chỉ biết ước mơ, chỉ biết đam mê, rồi em để đó, em không chịu thực hiện mà cứ ngồi yên”. Anh à. Em đã làm tất cả. Em phải một mình thực hiện điều đó, mệt mỏi, khó khăn. Nhiều khi muốn xỉu nhưng em vẫn phải gắng gượng.

Anh à. Anh vô tình bước vào cuộc sống của em. Trao cho em niềm tin, sự hy vọng, đợi chờ, anh cho em niềm vui, hạnh phúc, và cả những giọt nước mắt, đau đớn tột cùng.

Anh à. Đâu phải mình không thể hòa hợp được đâu. Muốn hoà hợp được thì cả hai cùng cố gắng, cùng vun đắp chứ. Đâu phải là lý do để kết thúc đâu.

Anh à. Cho đến bây giờ, em vẫn cứ tin anh, vẫn tin anh tuyệt đối. Em không biết tại sao mình lại như thế. Em không muốn buông. Trong em vẫn còn một chút hy vọng. Thật sự lòng em đang rất đau đớn. Em phải làm gì đây? Xa em, anh có ổn không?

Anh à. Nếu còn yêu nhau, hãy cho nhau cơ hội. Vì một lần lạc mất nhau, khó có thể tìm lại.

Anh à. Em nhớ anh nhiều lắm.

Lời bài hát Starlingt Tears lại vang lên. Phải, em không buông tay anh đâu. Em sẽ chờ…

Tâm sự của một thiếu nữ "yêu xa" luôn sợ mất người yêu

00:44 |
Chào chuyên gia và cộng đồng bạn đọc!

Công khai chuyện của mình với cộng đồng quả là điều khó khăn với em, nhưng đọc qua các bài chia sẻ mà anh chị chuyên gia tư vấn tâm lý đã gỡ rối cho mọi người em thật sự rất tin tưởng khi ngày hôm nay em bày tỏ chuyện tình cảm của mình với mong muốn được những giải đáp giúp em hiểu rõ vấn đề hơn ạ.

Em và bạn trai yêu xa cũng gần 2 năm, trong 2 năm này có nhiều biến cố trong tình cảm. Vì xa xôi em không thể chăm sóc người ấy như em mong muốn. Đôi khi cãi nhau những suy nghĩ tiêu cực cứ dấy lên trong đầu rằng tại sao mình có người yêu mà cũng như không rồi quay sang trách móc. 

Rồi thời gian người ấy nói mệt mỏi muốn dừng lại cũng là lúc em phát hiện người ấy có người con gái khác gần gũi hơn. Em ra đi trong đau đớn và hối hận vì thời gian bên nhau em đã không quan tâm người ấy nhiều như người ấy mong đợi. Một tháng sau tụi em quay lại vì anh ấy nhận ra đó chỉ là  một cơn say nắng. Em biết lỗi một phần do mình đã để người khác quan tâm đến anh ấy nhiều hơn, nên em tha thứ và tiếp tục yêu.
Sau lần sứt mẻ niềm tin đó, anh ấy cố gắng đủ mọi cách để có thể bù đắp cho em, làm em vui và hạnh phúc nhưng vì sao em vẫn không cảm thấy đủ. Có gì đó trong con người anh ấy đã thay đổi, vẫn quan tâm nhưng không còn chi tiết như trước. 

Ngày 20/10 vừa rồi anh ấy không quên nhắn tin chúc mừng em và vì bận rộn không mua quà cho em được nên gửi tiền về cho em, em hiểu anh ấy muốn em đi ăn uống thả ga mua sắm thoải mái một ngày. Nhưng điều làm em buồn là chính hôm đó cũng là ngày kỉ niệm 2 năm em và anh quen nhau. Em tự nhủ rằng phải không được buồn vì anh ấy bận rộn với công việc, áp lực nhiều. Em sợ cằn nhằn sẽ làm anh thêm mệt mỏi. 

Hôm ấy em có trách móc nhẹ nhưng không giận, rồi anh nói chán nản vì cứ phải cãi nhau, mệt mỏi sau mỗi lần tranh luận, anh ấy nói thấy bản thân mình thật vô dụng, dù cho làm mọi thứ vẫn ko thể để em hài lòng sơ sót nhỏ cũng gây ra tranh cãi và muốn tạm dừng để suy nghĩ lại bản thân, tạm dừng để bớt đi mệt mỏi...

Em thật sự không hiểu, lẽ nào em đã khiến anh ấy mệt mỏi nhiều lắm sao? Trong tình yêu có thể nói tạm dừng được hay không? Và tâm lí đàn ông là như thế nào? Nói em hãy tìm người khác là câu nói trong lúc nóng giận, hay thật sự muốn như thế? Anh ấy muốn xa em hay muốn im lặng suy nghĩ, trong thời gian này? Em nên làm gì đây ạ? 

Chia tay được 1 tuần e nhớ quá không chịu nổi nên có nhắn tin nói rằng em nhớ nhiều lắm... em rất rối bời không biết mình nên làm gì, em không muốn mất người ấy.

Xin anh chị cho em lời khuyên giúp em sáng suốt hơn ạ. Em cám ơn rất rất nhiều

Tâm sự của người đàn bà một lần qua đêm với tình cũ

09:01 |
Cho đến khi tôi gặp người yêu cũ, mọi thứ mới vỡ lẽ ra. Lần đầu tiên trong cuộc đời đàn bà tôi mới biết thế nào là hạnh phúc tột đỉnh.

Tôi biết nói ra chuyện này ai cũng phỉ báng người đàn bà ngoại tình như tôi. Song tâm trí tôi không thể nào nguôi được kể từ lần họp lớp lần ấy. Tôi gặp lại bạn trai cũ sau hơn 10 năm xa cách. Hồi đó chúng tôi yêu nhau nhưng không đến được với nhau do bố mẹ tôi chê anh đi theo con đường nghệ sỹ. Anh vốn là tay đàn guitar rất điệu nghệ. Tôi bị chết mê chết mệt tiếng đàn của anh.

Sau lần đó, tôi đi lấy chồng theo mai mối của bố mẹ. Chồng tôi là kỹ sư tin học. Tôi vốn không yêu chồng, nhưng có thể làm người vợ tận tâm với một mái nhà yên ấm. Chúng tôi có 2 đứa con, trai gái đủ cả. Quả thật, từ ngày lấy chồng, tôi không có cảm giác yêu đương như trước. Chúng tôi sống quan tâm đến nhau nhưng cảm giác yêu đương không còn như ngày trước. Tôi cho rằng chỉ cần anh tốt với các con, tốt với tôi thì có thể chấp nhận được rồi.

Tôi cũng định sống cuộc sống như vậy đến hết cuộc đời này nếu không gặp lại tình cũ. Người yêu cũ của tôi sau đó đi ra nước ngoài và lấy vợ bên đó. Lần này anh ấy về nước và lớp chúng tôi nhân tiện đó tổ chức gặp gỡ bạn bè luôn. Sau đó chúng tôi cùng rủ nhau đi hát karaoke. Anh bảo do uống rượu rồi nên gọi taxi đi cho đỡ bị gió. Đi được một đoạn anh đề nghị kiếm chỗ nào tâm sự. Tôi bảo ở đây gần nhà không tiện lắm, thế là chúng tôi chở nhau đi đến một nơi khá xa rồi vào nhà nghỉ.
Thoạt đầu chỉ là ngồi kề bên nhau tâm sự, cùng ôn lại những kỷ niệm của hai đứa khi xưa. Được một lát bao cảm xúc tràn về, chúng tôi đều không kìm giữ được mình, trao cho nhau một cuộc ân ái nồng nàn. Tôi đã khóc trong lòng anh, anh vỗ về tôi một lát thì chúng tôi ra về.

Tôi chưa bao giờ được hưởng cảm giác ái ân mặn nồng như thế kể từ khi lấy chồng. Chồng tôi vốn là dân kỹ thuật nên mọi thứ với anh có vẻ rất cứng nhắc. Anh không có màn dạo đầu nóng bỏng. Anh không bao giờ khiến tôi phát điên lên vì chờ đợi. Khi nào quan hệ, anh cũng là người kết thúc nhanh, kiểu như đánh nhanh rút gọn. Tôi thường chưa có cảm giác gì thì anh đã thu quân rồi.

Tôi vốn ít chia sẻ nên cũng cho rằng chuyện ấy cũng bình thường như các cặp vợ chồng khác. Cho đến khi tôi gặp tình cũ, mọi thứ mới vỡ lẽ ra. Lần đầu tiên trong cuộc đời đàn bà tôi mới biết thế nào là hạnh phúc tột đỉnh.

Sau lần hẹn hò đó chúng tôi không còn gặp lại, tôi có gọi mong muốn gần anh nhưng anh từ chối bởi còn ít thời gian ở Việt Nam nên muốn dành sự quan tâm cho gia đình.

Tôi cũng biết ý nên không làm phiền cuộc sống của anh thêm nữa. Nhưng sau lần đó, mỗi khi gần gũi chồng là tâm trí tôi hiện ra hình ảnh anh, nhớ anh vô cùng. Anh trở về khơi dậy niềm yêu thương trong tôi, sau đó lại ra đi để lại dư âm không dễ xóa nhòa.

Tôi từng ngày sống bên cạnh chồng con nhưng tâm trí luôn hướng về anh. Anh mở cửa cho tôi thấy cuộc sống tình ái thật tuyệt vời như thế nào rồi vội vàng đóng cửa lại. Cuộc sống của tôi càng ngày càng trở nên bí bách khó chịu. Tôi không biết nên làm gì bây giờ?

Tình tay ba, ai đúng ai sai?

03:24 |
Người thứ ba, đúng hay sai chưa bao giờ tôi nghĩ đến, nhưng tôi biết tình tay ba, ai cũng phải chịu thiệt thòi. Như một miếng bánh đẹp mắt, đáng ra hai người đã được ăn đúng phần của mình, giờ thêm một người lại phải chia ba, ai cũng mất đi một ít.

Sài Gòn ngày đó là những cơn mưa nặng hạt, che khuất những hạt nắng, ngăn chặn cả những buổi hẹn hò êm ả vị hạnh phúc của chúng tôi. Đến bây giờ khi nhớ lại, tôi thường vu vơ nghĩ rằng chắc ông trời muốn cản mọi thứ đi xa hơn, rằng mưa dự đoán rằng đây là một cuộc tình rất nhiều nước mắt.

Trời thương tình muốn cản, ai bảo tôi đây cứ ngoan cố không nghe. Vậy là sau này có khóc nhiều, trời cũng chẳng thèm bận tâm thương xót.

Chúng tôi quen nhau vào mùa mưa, yêu nhau vào cuối mùa và bắt đầu sóng gió khi Sài Gòn sang mùa nắng. Anh có kể cho tôi nghe về người yêu cũ, không những một, mà rất nhiều người. Nhưng tôi không mấy bận tâm, vì tôi cũng có khá nhiều người yêu cũ cũng kể cho anh nghe không sót người nào.

Nhưng cái mảy may không suy nghĩ, chẳng bận tâm đó khiến tôi đau tê tái khi người yêu cũ của anh tìm về, vẹn tròn tình cảm. Tôi vốn là người rất ám ảnh thời gian, tôi và anh chỉ yêu nhau chưa đầy 4 tháng, anh và cô ấy đã bên nhau những 4 năm, mà cái sự chia tay cách 7 tháng trước cũng chẳng phải ý định từ một ai, là không hỏi han san sẻ, là hiểu lầm rồi im lặng xa nhau mà thôi. Để rồi khi cô ấy tìm về với tình yêu ngày xưa và kỷ niệm khó phai nhòa, tôi thấy mình thật thừa, thật vướng bận.

Anh đã giới thiệu tôi với cô ấy qua những đoạn chat đầu tiên khi liên lạc lại, nhưng cô ấy không nhiều phần tin, cả hai giải quyết hiểu lầm, khi chuyện năm xưa đã gỡ xong nút thắt, anh rung động, anh nối lại tình xưa. Tôi biết chứ, tôi đau chứ. Anh đã nói dối tôi nhiều thứ, nhưng tôi yêu anh ngay cả sự giả dối anh mang đến.

Vì chúng tôi, cả ba người, ai cũng là người thiệt thòi cả. Tôi bao dung tình yêu của anh, vì tôi biết anh và cô ấy đã mất đi quá nhiều thứ, hơn nữa tôi tin mình vẫn có thể giành trọn trái tim anh về phía mình. Chẳng phải người ta vẫn nói đã là của nhau thì cuối cùng cũng sẽ về bên nhau đó sao? Duyên phận gắn chặt anh với tôi, còn cô ấy chính là cơn bão lay động mặt hồ đang yên ả.

Người thứ ba, đúng hay sai chưa bao giờ tôi nghĩ đến, nhưng tôi biết tình tay ba, ai cũng phải chịu thiệt thòi. Như một miếng bánh đẹp mắt, đáng ra hai người đã được ăn đúng phần của mình, giờ thêm một người lại phải chia ba, ai cũng mất đi một ít. Và tình tay ba, thứ mất đi chính là tình cảm. Nếu như tôi hoang mang không biết ai mới là người thứ ba, cảm thấy mọi thứ như sụp đổ thì anh thiệt thòi với sự lựa chọn của mình, thiệt thòi khi nghĩ về cả hai người và cả trái tim của anh nữa. Còn cô ấy, thiệt thòi vì đáng ra đã có anh lâu rồi nhưng lại để tôi có cơ hội chen chân vào khi cả anh, cả cô ấy đang tồn tại những hiểu lầm không đáng xảy ra.

Vậy nên tôi vị tha cho tình yêu này, mọi người xung quanh thì bảo tôi ngốc quá, với một người đàn ông ngoài mình ra còn yêu người khác thì giữ làm gì, không bỏ quách cho xong. Nhưng mọi thứ không giống như những gì họ nhìn thấy, với tôi, tình yêu là chờ đợi nhau. Tôi cho anh thời gian đủ để dứt khoát với một người, cho tôi thời gian để hiểu anh và cho anh thấy tình cảm của tôi là lớn đến đâu, cho cô ấy thời gian để nghĩ suy thật đúng đắn về mối quan hệ này.

Tình tay ba kiểu như tôi, ai cũng đau như ai thôi!


Anh có hối hận nếu em yêu người khác?

03:08 |
Vì yêu anh, em có thể luôn ở một chỗ, kiễn nhẫn đợi anh nhưng em không thể ngăn tim mình bị bào mòn dần. Nếu em yêu người khác, anh có hối hận không?

Em biết, yêu thương mỗi nguời có một kiểu, nhưng yêu một người không phải yêu theo ý thích, tâm trạng của riêng mình. Người anh yêu, tuyệt đối không phải bình hoa di động, càng tuyệt đối không phải một người nhu nhược và nhạt nhẽo tới mức hòa theo tất cả cảm xúc của anh. Không phải thứ anh cần, anh nhớ là đến, chán lại bỏ mặc. Tình yêu đó rất ích kỷ, rất một phía.

Có thể anh nghĩ, anh đã chăm lo cho em đủ nhiều, đã yêu em đủ nhiều, đã quan tâm em đủ nhiều, nhưng thật sự điều em cần không phải điều anh nghĩ. Như thế nào là nhiều, như thế nào là đủ, em không có người khác, một lòng một dạ với anh, tin tưởng anh, anh cũng không có ai.

Vậy tại sao lại phải cứ dày vò nhau chỉ vì những chuyện ở ngoài tình cảm hai đứa mình? Anh chưa từng đặt mình vào vị trí của em, mà chỉ nghĩ tình yêu này toàn quyền do anh điều khiển.

Vâng, em yêu anh, không muốn xa rời, nhưng không phải vì thế mà anh có thể bỏ mặc em rồi lại đến bên em bất cứ lúc nào anh muốn và tiện cho anh. Vì yêu anh, em có thể luôn ở một chỗ, kiễn nhẫn đợi anh nhưng em không thể ngăn tim mình bị bào mòn dần. Cô đơn và tủi thân dày vò tâm trí em, em cũng khao khát một người yêu.

Vâng, em yêu anh, không muốn xa rời, nhưng không phải vì thế mà anh có thể bỏ mặc em rồi lại đến bên em bất cứ lúc nào anh muốn

Nếu không thể có nhiều thời gian ở bên mình thì cũng dành cho mình một sự an toàn, tin tưởng nhau và tuyệt đối đừng dày vò nhau bởi khoảng cách và sự im lặng.

Liệu rằng, ở khoảnh khắc hiện tại, với những bộn bề của công việc, học tập, bạn bè, gia đình và những mối quan hệ khác, em và tình yêu của em dành cho anh đã trở thành gánh nặng của anh hay không?

Liệu có khi nào con tim em quá mỏi mệt mà buông lơi tất cả không anh.

Nếu có một ngày, thật sự thấy em bên một người khác. Anh có hối hận không anh?


Những cử chỉ yêu thương giản dị hàng ngày

20:03 |
Tình yêu nhiều khi thể hiện qua những điều vô cùng giản dị, nhỏ bé trong cuộc sống hằng ngày:

1. Cả nhà ngồi xem TV, chị gái tôi đột nhiên cúi xuống gầm bàn nhặt điều khiển, anh rể lập tức úp tay vào mặt dưới của bàn. Quả nhiên lúc chị tôi ngẩng lên, vừa hay cụng đầu vào tay anh tôi.

2. Một ngày đông, tôi đang loay hoay mặc áo thì anh ấy đã đòi xuống lầu trước. Tôi bảo lạnh thế anh xuống trước làm gì, anh bảo muốn hút điếu thuốc. Nhưng lúc tôi bước xuống, chỉ thấy anh đang im lặng ngồi trên ghế phụ. Thấy tôi thì anh chuyển sang ghế lái, ghế phụ lúc này đã ấm lắm rồi.

3. Anh tôi và bạn gái yêu nhau được 7 năm. Nhưng chị ấy quyết định theo gia đình ra nước ngoài định cư. Ngày tiễn chị ấy, anh tôi nhìn máy bay mất hút trên nền trời, nhẹ nhàng nói: "Không có tình yêu chúng ta vẫn cứ sống được đó thôi". Từ đó đến nay, anh ấy vẫn chỉ thui thủi một mình.

4. Một lần cãi nhau, anh ấy quát: "Sao cũng được, cô muốn làm gì thì làm, chẳng liên quan gì đến tôi nữa!". Sau đó anh ấy dắt xe ra khỏi cửa. Tôi không nói không rằng vội ngồi lên xe. Anh ấy gắt: "Đi xuống! Theo tôi làm cái gì?" nhưng tôi cứ ngồi im. Cuối cùng anh ấy chở tôi đi xem phim.
5. Anh luôn miệng chê tôi béo, nhưng vẫn không ngừng gắp đồ ăn cho tôi.

6. Là khi mẹ và tôi cùng mắc một sai lầm, nhưng bố chỉ mắng mỗi tôi.

7. Đang đi đường, tôi than khát nước, anh ấy bèn vào quán mua cho tôi. Trời nóng bức mà anh lại mua loại để nóng, tôi cằn nhằn thì anh bảo: "Tối qua em ho khan còn gì". Tôi đòi uống chai của anh, anh cười bảo: "Biết em sẽ thế này nên anh cũng mua chai nóng".

8. Đi mua áo khoác với anh ấy, anh toàn thích những chiếc có túi rộng thùng thình. Tôi chê trông trẻ con lắm. Anh đáp: "Để lúc nào lạnh em còn có chỗ nhét tay vào chứ".

9. Bố mẹ cãi nhau, mẹ bật khóc, bố vội vàng nhận lỗi làm hoà. Thực ra lỗi không phải ở bố, nhưng bố bảo, bất luận mẹ con có lỗi hay không, chỉ cần mẹ con khóc thì đều do lỗi của bố.

10. Thấy bố chuẩn bị đi nhậu với bạn, mẹ bảo: "Mặc diện thế cho cô nào ngắm, thay ngay cái áo cũ kia cho tôi". Bố chau mày: "Có ma nó thèm ngắm mà cứ lo xa". Mẹ thản nhiên: "Ma nữ đầy ra đấy, tôi cứ phòng cho chắc".

11. Em trai tôi đỗ hai trường đại học, vì bạn gái mà nó chọn học trường kém nổi tiếng hơn. Tôi đùa bảo: "Em sợ bạn gái phải lòng đứa khác hả?", nó điềm tĩnh đáp: "Không, em sợ không ai chăm sóc cô ấy".

12. Mẹ bâng quơ nói: "Ăn bánh này khát nước nhỉ?", bố lập tức đứng dậy rót nước đưa cho mẹ. Tôi thấy thế cũng nói: "Con cũng khát", bố đáp: "Tự đi mà rót".

13. Tôi bực mình quát lại: "Tính tôi bướng bỉnh khó chiều thế đấy, anh chịu không nổi thì tránh xa tôi ra". Anh ta đáp: "Tôi không thích tránh ra đấy, cô quản được chắc".

14. Hồi cấp ba tôi bị thuỷ đậu, nghỉ học nằm nhà, thèm ăn cháo sườn liền nhắn tin cho cậu ta. Hai mươi phút sau, cậu ta đã mang cháo tới, dù nhà cậu ta cách nhà tôi 5 cây số. Một tuần sau, đến lượt cậu ta bị thuỷ đậu.

15. Cơm xong tôi giả bộ than mệt, anh ấy không nói không rằng, thu dọn bát đĩa đem đi rửa. Ngồi nhìn bộ dạng lóng ngóng của anh, chỉ cần thế là đủ.

16. Chó nhà tôi làm chó nhà hàng xóm đẻ ra hai chú chó con. Từ ngày đó nó cứ ở lỳ nhà hàng xóm, chưa về nhà tôi một lần nào.

Anh bảo họ hàng cười chê nếu cưới người "không ổn định" như tôi

00:34 |
Anh bảo “Nếu lấy một người công việc chẳng đâu vào đâu như em nhà anh sẽ không đồng ý, cả làng cả xã cười vào mặt anh” .

Người ta nói thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương, tại sao riêng tôi nỗi đau chưa từng nguôi nghỉ? Nó cứ ở đó, thời gian càng qua đi, càng nặng nề không sao gỡ bỏ. Chỉ có điều giữa những nỗi đau tôi học được cách chịu đựng, hiểu rằng nếu ta cố lặng im để thấm nỗi đau ấy, gồng mình lên cho từng cơn đau qua đi, trái tim sẽ bớt tan hoang hơn là khóc gào hay làm những trò ngốc nghếch.

Ngày ấy tôi quen anh, chàng trai có mắt biết cười và đôi má lúm. Chúng tôi biết nhau nhau qua mạng xã hội, một sự bắt đầu mà người lớn sẽ lắc đầu cho là trò trẻ con. Vậy nhưng tình cảm đó đã chứng minh đúng bằng một tình yêu rất đẹp. Anh bằng tuổi tôi nhưng trường anh học 5 năm, còn tôi sau 4 năm đại học thì tốt nghiệp. Ra trường với bằng khá, tôi long đong xin việc hết chỗ này chỗ khác nhưng cũng chẳng thể tìm được việc ưng ý.

Chuyện tình cảm của tôi từ chỗ đầy mộng mơ, vướng phải những thực tế phũ phàng cũng dần biến chất. Những cuộc gặp nhau thưa hơn, cãi vã rất nhiều. Một ngày tôi quyết định rời Hà Nội về quê xin việc, tôi gửi hồ sơ vào một công ty gần nhà. Trong lúc đợi việc, tôi xin đi làm công nhân. Thái độ anh dần càng trở nên thờ ơ, lạnh nhạt. Cũng trong khoảng thời gian xa cách ấy, tôi đã vô tình biết được rất nhiều điều anh giấu diếm tôi, nhưng khi hỏi ra anh còn gắt gỏng nói rằng tôi ghen tuông mù quáng và kiểm soát anh.
Chúng tôi cứ cãi vã suốt như vậy, dù tôi cũng cố gắng nhường nhịn rất nhiều. Có đêm thức trắng, khóc ròng và tự hỏi tại sao lại để người khác giày vò mình. Cho đến một ngày có mâu thuẫn lớn đã xảy ra làm thay đổi tất cả. Hôm ấy anh say rượu, tôi gọi điện, anh đã lớn tiếng nói tôi không có gì xứng đáng với anh. Lời anh nói ngày hôm ấy có lẽ suốt cuộc đời tôi không bao giờ quên được “Nếu anh lấy một người công việc chẳng đâu vào đâu như em, gia đình và họ hàng sẽ không đồng ý, cả làng cả xã cười vào mặt anh” .

Sau tất cả những gì tôi đã dành cho anh, rồi những sự việc trải qua trong 4 năm trời, tôi thấy người thân của anh đâu tỏ thái độ gì khi tôi đến. Bố mẹ sinh ra tôi, nuôi dưỡng tôi nên người không phải để người khác coi thường như vậy. Tôi quá sốc nhưng vì yêu anh, cũng là sự ngụy biện của bất cứ đứa con gái thật lòng nào, ngày hôm sau khi anh tỉnh rượu, tôi đã thẳng thắn nói chuyện và cần một lời xin lỗi. Đáp lại tất cả anh nói rằng đó là những suy nghĩ thật lòng của anh bấy lâu nay. Kể từ ngày hôm đó, tôi không bao giờ liên lạc với anh thêm lần nào nữa, cho dù đau đến mức tưởng mình chết đi.

Thời gian sau với sự quan tâm của gia đình và bạn bè, tôi vực dậy, xin được một công việc ổn định, lương khá. Mọi người nhìn vào đều thấy tôi là một cô gái hoạt bát vui vẻ, yêu đời. Kỳ thực khi đối diện với chính mình thì tôi sợ hãi, đau đớn. Tôi chưa bao giờ quên những điều năm đó người mình yêu thương nhất nói, anh bảo thời gian sẽ chữa lành tất cả, hay tại vì với tôi thời gian chưa đủ lâu?

Trò chơi tình ái oan nghiệt và sự bí ẩn của đứa trẻ

19:01 |
Chị bảo đó là con anh, anh thì dọa tự tử để chứng minh sự trong sạch của mình. Anh nhắn tin mắng chị rồi đưa tôi đọc.

Tôi 22 tuổi, là nữ, tuổi anh gấp đôi tuổi tôi. Tình yêu của anh và tôi sau gần 4 năm cũng không ít sóng gió. Thế nhưng điều khó khăn nhất mà giờ tôi phải vượt trong lúc này lại không phải vấn đề về tuổi tác mà là một mối hoài nghi trong lòng về sự tồn tại của một đứa trẻ.

Ngày ấy khi tôi 18 tuổi, chị họ mới chuyển công tác đến sống cùng. Dù chênh lệch 10 tuổi thế nhưng tình cảm của hai chị em rất tốt, như thể hai người bạn cùng trang lứa. Đã có lúc tôi nghĩ đó là người bạn thân thiết nhất từng có. Đâu ngờ rằng tình thân của ruột rà, tình cảm của hai người bạn lại kết thúc vì một người đàn ông. Người đàn ông ấy là cấp trên của chị, tôi biết anh trong một tình cảnh mà chẳng ai nghĩ nó là nơi bắt đầu cho một mối quan hệ (anh đang tìm hiểu chị). Họ thường xuyên cà phê với nhau, vài lần tôi được dắt theo cùng cho vui.

Vào một buổi tối định mệnh, hôm ấy anh liên lạc với chị không được (chị về quê, tắt máy) nên điện thoại cho tôi, hai chú cháu đi cà phê cho đỡ buồn. Cuộc gặp gỡ riêng ngắn ngủi nhưng cũng đủ để chúng tôi huyên thuyên đủ thứ chuyện trên đời, về quan niệm sống, về tình yêu, cuộc sống gia đình. Sau hôm đó anh thay đổi 180 độ, thay vì nhắn tin cho chị thì anh chuyển sang nhắn tin cho tôi mỗi ngày dù hai chị em sống cùng với nhau. Tôi kể chuyện anh đang cưa cẩm rồi nhận ra chị cũng có tình cảm với anh. Còn phần tôi không có tình cảm gì đặc biệt càng không nghĩ là sẽ yêu anh nhưng cũng đáp lại nhiệt tình những tin nhắn từ anh. Tôi muốn chứng minh rằng anh không tốt như chị vẫn nghĩ, tôi muốn cắt đứt cơn say nắng kia để chị trở về với tình yêu gần một thập kỷ của mình. Vậy là từ giây phút đó tôi, anh, chị chính thức bước vào trò chơi tình ái đầy oan nghiệt.
Rồi tôi gặp anh nhiều hơn, trò chuyện với anh, càng ngày tôi càng cảm nhận được tình yêu của anh thật ấm áp, chân thành. Anh không chỉ là một người tình yêu chiều tôi hết mực mà còn thay người cha quá cố lo lắng, bù đắp sự côi cút, mất mát mà bao năm tôi phải chịu. Qua người khác tôi biết hoàn cảnh của anh cũng thật đáng thương với cuộc hôn nhân đổ vỡ trước khi gặp tôi ba năm. Một người đàn ông từng có gia đình giờ sống cô đơn một mình, tôi thương cảm, muốn bù đắp cho anh. Những ngày đó cả ba thường xuyên đi chơi với nhau, anh với chị trở về là bạn bè bình thường, còn tôi với anh như những người yêu nhau thật sự.

Tôi đậu đại học cũng là lúc phải rời thành phố biển mộng mơ để đến Sài Gòn tiếp tục việc học. Đây cũng là thời điểm thích hợp để trò chơi kết thúc, thế nhưng tôi không thể rút chân ra được vì đã lún quá sâu rồi, tôi thật sự yêu anh. Những ngày tháng xa quê, không người thân, bạn bè cũng hạn chế, chỉ có anh là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho tôi. Anh còn giúp đỡ tôi về kinh tế, dù tôi không đòi hỏi nhưng anh tình nguyện vì muốn tôi được đủ đầy. Đáp lại tình cảm của anh, dù yêu xa là đầy cám dỗ nhưng tôi vẫn một lòng chung thủy.

Lần nào về thăm quê tôi cũng gặp chị, chị đã chia tay với người yêu, có vài mối quan hệ mới nhưng chưa rõ ràng. Tôi thấy vài cuộc gọi dài hơn cuộc gọi mang tính chất công việc, vài tin nhắn qua lại giữa anh và chị. Dù không có nội dung yêu đương gì nhưng cũng làm tôi chột dạ. Giữa tôi và chị đã có một cuộc nói chuyện ngay sau đó. Chị thừa nhận sau khi tôi đi thì tình cảm của chị dành cho anh như sống lại, rằng đôi lúc sự quá đáng, trẻ con của tôi làm anh mệt mỏi, trong một lần đi công tác họ đã vượt quá giới hạn. Tôi chết lặng, ước gì đứng trước mặt là một ai khác để có thể đánh ghen, chửi bới.

Tôi chọn cách im lặng với chị và làm ầm lên với anh. Anh nhất quyết không nhận, đến chết cũng không. Anh khóc lóc, tự hành hạ mình để chứng minh tình cảm với tôi. Tận trong sâu thẳm tôi cũng tin anh không bao giờ phản bội mình trắng trợn đến thế. Một người đàn ông trò chuyện đều đặn vài buổi trong ngày với tôi, lúc nào cũng có thể nghe điện thoại của tôi, sẵn sàng vượt vài trăm km để gặp nhau khi tôi muốn, điện thoại anh lưu tôi là vợ, chứa đầy ảnh cùng tôi, căn phòng nơi anh ở tràn ngập mọi thứ liên quan tới tôi, các vật dụng anh mua đều là màu tôi thích nhất…, anh luôn tự hào khoe với mọi người có người yêu trẻ, dễ thương là tôi cơ mà.

Tất cả những đều trên khiến tôi tin rằng trong trái tim anh sẽ không có chỗ cho người thứ ba chen vào. Dù biết chị chưa hề quên anh đi chăng nữa thì tôi cũng chẳng thể rút lui vì đơn giản anh không phải món đồ để nhường qua nhường lại và hơn hết tôi cũng rất yêu anh. Tôi quên chuyện đó và coi như chưa từng nghe thấy điều gì, quan hệ của cả ba vẫn bình thường.

Một năm sau khi chuyện đó xảy ra, chị tâm sự có dự định làm mẹ đơn thân. Tôi chỉ nghĩ bụng chắc chị đùa thôi. Nửa năm sau tôi nghe mẹ bảo chị có thai được ba tháng rồi và không ai biết gì về cha đứa trẻ. Tim tôi thắt lại vì vừa như thể chính tôi đã đẩy chị vào hoàn cảnh này, vừa là lo lắng anh sẽ không liên quan gì đến. Dù rằng tôi tin anh nhưng thật sự lúc nào trong lòng cũng còn đó một mối hoài nghi.

Một bé gái được sinh ra, dù không giống anh (con gái của anh với vợ cũ khá là giống anh) nhưng để giải tỏa được mối nghi ngờ trong lòng tôi vẫn hỏi chị về cha đứa bé. Câu trả lời của chị làm trái tim tôi như vỡ tan thêm một lần nữa, đứa bé là con anh. Tôi gặp anh để tìm câu trả lời, anh dọa tự tử để chứng minh sự trong sạch của mình, gọi điện thoại không được, anh nhắn tin mắng chị rồi đưa tôi đọc. Anh cho tôi xem nhật ký cuộc gọi hàng tháng của nhà mạng, không hề có môt tin hay cuộc gọi nào với chị. Anh là lãnh đạo, hai người lại công tác cùng một chỗ, nếu như làm chuyện đó, lỡ như đứa trẻ sinh ra giống anh thì làm sao có thể đối diện với dư luận. Không nói tới quan hệ với tôi, chỉ chuyện từng ly hôn, chối bỏ trách nhiệm với con rơi cũng khó để anh có một gia đình mới.

Một lần nữa tôi tin anh, tin cả chị vì hơn ai hết chị hiểu rõ mối quan hệ giữa chúng tôi gắn bó đến mức nào. Chuyện có thai là chị chủ động, lẽ nào chị lại tàn nhẫn với tôi như thế. Có thể chị nói thế chỉ là muốn tôi chia tay anh, muốn tốt cho tương lai tôi. Chị hiểu tôi là một người có nhiều hoài bão, nhiều dự định cho tương lai, nếu chọn ở lại với anh thì đồng nghĩa với việc từ bỏ ước mơ bay cao, bay xa của mình. Tôi còn rất trẻ, còn rất nhiều thứ tốt đẹp chờ ở phía trước.

Tôi chọn thực tập ở quê để gần anh, gần gia đình. Tình cảm giữa chúng tôi chạm mốc ba năm nhưng không hề nhạt nhòa mà ngược lại ngày càng sâu sắc. Dù chênh lệch tuổi tác nhưng giữa tôi và anh có sự đồng điệu từ tâm hồn đến thể xác, như thể sinh ra là để dành cho nhau. Tôi chín chắn hơn cái tuổi, còn anh từ ngày yêu như được trẻ lại, cũng lãng mạn không kém mấy anh trai trẻ. Cuối tuần tôi đến thăm và cùng anh nấu nướng. Khi ấy cả hai như đôi vợ chồng mới cưới, đó cũng là những khoảnh khắc tôi cảm nhận được hạnh phúc một cách rõ ràng nhất. Lúc ở bên anh, những ước mơ của tôi dần hao mòn đi. Tôi dần thích cuộc sống đơn giản mà bình dị bên anh hơn là sự bon chen của phố thị. Nếu lựa chọn ở bên anh thì tuổi tác không là gì nếu tôi biết hy sinh, an phận một tí. Hạnh phúc hay không sẽ trong tay tôi nắm giữ.

Phần chị, tình cảm chị em đã âm thầm đỗ vỡ trong sự im lặng. Gặp gỡ chỉ là vài câu chào hỏi cho phải phép. Chính tôi cũng không biết nên nói gì, đối diện như thế nào nữa. Càng ngày con bé càng lớn dần lên. Mỗi lần đến thăm nó tôi lại chột dạ vì thỉnh thoảng theo một góc nhìn khác con bé có vài nét hao hao giống anh. Rồi tôi tự an ủi chắc tại suy nghĩ nhiều quá nên thành ra hoang tưởng. Nhưng tôi lại không tin việc khi đầy tháng con bé lấy họ cha, trùng với họ của anh chỉ là ngẫu nhiên (khi khai sinh thì lấy họ mẹ). Có quá nhiều chuyện xảy ra khiến tôi đầu óc cô mụ mị, không phân biệt đâu là đúng, đâu là sai, nửa tin nửa ngờ…

Giờ kỳ thực tập đã kết thúc, tôi sắp ra trường, cũng là lúc cần có sự lựa chọn dứt khoát, đi hay ở lại. Tôi thật sự mệt mỏi trong vòng luẩn quẩn này. Tôi đi, liệu rồi công việc sẽ tốt đẹp như đã nghĩ, liệu tôi có tiếc nuối khi người đàn ông tiếp theo không yêu tôi như anh từng yêu? Chẳng may tôi nghi oan cho anh mà từ bỏ, điều này có tàn nhẫn với anh quá không? Anh đã chờ đợi tôi gần 4 năm, thời gian ấy thật sự rất dài với một người đàn ông lớn tuổi cần có gia đình. Bấy nhiêu đó cũng đủ thấy anh muốn cưới tôi làm vợ đến chừng nào. Còn tôi, tôi sống với anh không chỉ vì tình mà còn là nghĩa. Với lại tôi đã quá quen với cuộc sống có anh rồi. Tôi đi, có thật sự sẽ thoải mái hơn hay là cả đời day rứt, khắc khoải về mối tình sâu đậm với anh, về những ngọt ngào mà có lẽ suốt cuộc đời này tôi không quên được.

Ở lại, lỡ như con bé là con anh thì hóa ra tôi đã vô tình tước cái quyền sau này con bé được nhận cha rồi sao? Tôi giành giật cha với một đứa bé, nó là cháu tôi? Những dòng suy nghĩ ấy cứ làm lòng tôi dậy sóng…lúc nào cái suy nghĩ đó cũng ám ảnh lấy tôi. Phải làm gì đây? Lựa chọn thế nào? Tôi thật sự bế tắc. Mong các bạn cho tôi lời khuyên.

Các chàng trai, cô gái hãy sống chậm lại một chút

06:57 |
Này các cô gái, chàng trai, tắt facebook, đặt điện thoại xuống, rời bàn phím điện tử, gập máy tính, từ chôi vài cuộc chơi rong ruổi rồi mình sống chậm lại một chút. Đừng, đừng mộng mị, mê muội. Đừng, đừng vô tâm, lãng quên. Hạnh phúc nơi nào xa xôi? Niềm vui nơi nào tít tắp?

Bạn có phải là người tối ngày khóa mình trong bốn bức tường, gặm nhấm buồn khổ và giết thời gian một cách vô nghĩa bên chiếc điện thoại hằng tiếng, hằng giờ, chỉ để, chỉ để theo dõi đều đặn từng tập phim, đọc vài tập truyện, chơi đến nóng máy vài ba trò điện tử, đắm mình mơ mộng kiếm tìm vài cái áo, đôi giày hợp mốt, nói chuyện tán gẫu than phiền đủ thứ với dăm ba người bạn, lặng người thả hồn lướt facebook nhiều giờ dài lâu?

Bạn có phải là người tối ngày lên lịch ra ngoài gặp gỡ, xem phim, ăn uống bên bè bạn? Dắt xe lang thang dưới lòng thành phố rong ruổi nhiều giờ rồi trở về? Buồn khổ đôi khi cất giấu, đội khi hằn học vô cớ với vài người xung quanh, hiếm hoi thì mang tâm sự cho vài đứa bạn chí cốt, khóa tim mình và giữ khoảng cách vô hình với những người yêu thương kề cận?

Bạn đã từng có những ngày rời khỏi nhà, số lần chạm mặt bố mẹ chưa đếm đủ bàn tay, chỉ biết là đi rồi trở về, khoảng cách nối dài khoảng cách khi sự gặp gỡ giữa con trẻ trong nhà và bố mẹ chỉ còn là bản năng và thói quen?
Cuộc vui tàn, niềm vui chóng vánh bỗng trở về cát bui phù du. Thời gian vẫn trôi vô nghĩa, con người vẫn hằn học than trách cuộc đời, vẫn không thôi thắc mắc lẽ đời bất công? Mà chẳng bao giờ chịu nhận ra chính mình mới chính là người tối ngày guồng chạy theo những thứ vô nghĩa không tên, mù quáng xây đắp 2 từ ''thanh xuân'' đáng giá?

Niềm hạnh phúc nơi nào xa xôi? Nềm vui nơi nào tít tắp? Kim chỉ nam châm cuộc đời của mình là gì? Ai là người cần ở bên kề cận? Đâu là điều xứng đáng được đắp vun ấp ủ?

Một ngày không điện thoại, không rời nhà. Vào bếp nấu món mình thích, đọc cuốn sách đang còn dở dang nửa chừng, cùng mẹ xem một bộ phim, gạch những đầu dòng đầu tiên cho những dự định ấp ủ. Sáng mai thức giấc, mỉm cười vươn mình quyết tâm, từng chút cố gắng, từng chút nỗ lực, niềm vui nhỏ bé rót vào lòng những giọt chứa chan.

Bỗng nhận ra... Thanh xuân đích thực là vậy!

6 năm đánh đổi tuổi xuân mới biết anh là sở khanh

21:39 |
Gần 12 giờ khuya nhưng tôi không thể nào ngủ được, đang rơi vào tận cùng tuyệt vọng. Tôi nghẹt thở, tim đau nhói với nỗi đau về tình yêu. 29 tuổi, tôi đã có một mối tình 6 năm với người đàn ông có vợ con. 
Tôi còn là con gái khi đến với người đó, cũng không biết anh đã có vợ con. Vợ chồng anh một tuần mới gặp nhau một lần do công việc nên tôi hoàn toàn không biết gì. Vì trót dại trao thân nên tôi chấp nhận làm kẻ thứ ba bên lề hạnh phúc gia đình họ. Một tuần anh ở bên tôi 6 ngày, cuối tuần về với vợ con.
Trong 6 năm quen nhau tôi phải lo cho anh từng miếng cơm manh áo, phải chịu những trận đòn nhừ  tử của anh khi anh đi uống bia ôm về, hoặc phải nghe những người con gái khác chửi tôi bằng từ ngữ khó nghe. Tôi mù quáng nghe những lời ngon ngọt của anh sau khi đánh tôi xong. Tuổi xuân trôi qua, tiền bạc của tôi cũng trôi theo do những tháng ngày sống bên anh. Anh 49 tuổi, hơn tôi 18 tuổi, tôi không phải là một cô gái xấu, ra đường có rất nhiều người theo đuổi nhưng tôi không cho phép mình làm gì có lỗi với người yêu.
6 năm bên anh, tôi đã xài hết tiền của mình vì anh, giờ anh bảo tôi ra nước ngoài làm đi, anh nói hai đứa nghèo lấy gì sống bên nhau nếu không có tiền. Tôi nghe theo và chuẩn bị đi nước ngoài hợp tác lao động thì phát hiện ra anh ăn ở với một người phụ nữ từng làm gái khi còn trẻ, giờ người ấy đã 46 tuổi. Sau thời gian làm gái khi trẻ, người phụ nữ ấy tích cóp được một số tiền và bán số đề, cho vay tiền góp.
Trong một lần hai người đó say xỉn đã gọi điện thoại video cho tôi thấy cảnh họ quan hệ với nhau. Giờ đây, sự thật đã rõ ràng, tôi đã gọi điện nói chuyện với vợ anh, chị bảo tôi: "Nó là thằng bỏ đi, nó nói hết mê gái rồi, chỉ có gái nuôi nó thôi". Trời đất như sụp đổ trong mắt tôi, thì ra tôi yêu nhầm một tên Sở Khanh hạng nặng. Tim tôi giờ rất đau, làm sao có thể quên ngay lập tức người đàn ông này?



Hãy tự tạo ra ngôn tình cho mình

05:48 |
Hãy tự tạo ra ngôn tình cho mình, cũng hãy tin rằng, trên đời này có ngôn tình, để mỗi chúng ta sống vì nhau, sống yêu thương nhau, quan tâm nhau, lo lắng cho nhau nhiều hơn thế.

Tôi không biết, tiêu chí của ngôn tình là gì. Là những lời bay bướm, lãng mạn, lời yêu ngọt ngào, lời hoa mỹ nghe lọt lỗ tai hay là những hành động lãng mạn như hái sao trên trời. Ngôn tình, với tôi, vốn chỉ là thứ tình cảm đôi lứa khiến người khác ngưỡng mộ, khiến đối phương cảm thấy hạnh phúc, vui vẻ, yên tâm và tin tưởng. Ngôn tình với tôi cũng chỉ cần là được chồng yêu thương, chiều chuộng, quan tâm, lo lắng. Chỉ cần là người chồng tâm lý, không quản ngại vất vả trong cuộc sống này. Đó là ngôn tình của tôi…
Người ta xôn xao nhau về tình yêu của những cặp đôi như trong những câu chuyện cổ tích. Trên phim ảnh, tất nhiên chuyện đó rất nhiều và cũng khiến những ai chưa từng được yêu rơi nước mắt và khát khao cháy bỏng một tình yêu như thế. Còn những ai đã yêu mà chưa được như ý nguyện thì chỉ mong ngóng người yêu của mình được như chàng hoàng tử trong truyện cổ tích. Đừng nói với tôi rằng, có nhiều người vì đọc ngôn tình, vì yêu ngôn tình mà chán người yêu của mình. Họ sống mộng tưởng, hi vọng vào những điều không có, rồi chia tay, rồi xa cách mà không nhận ra, đó là sai lầm. Cứ mơ mộng ở đâu, cứ hão huyền ở xa xôi và chán những thứ đã vốn quá gần gũi, trở nên quen thuộc.

Ngôn tình với tôi, với bạn, với mỗi người khác nhau. Với người ta, có thể là những câu chuyện như cổ tích, là những câu hứa hẹn đến đầu bạc răng lòng. Giống như những anh chàng điển trai như phim Hàn Quốc, thường lên phim ảnh nói rằng ‘cả đời này anh chỉ yêu mình em, em là công chúa của anh cho tới tận khi tóc em đã bạc, răng em đã rụng… Anh nguyện sẽ hái sao trên trời cho em, sẽ khiến em cười mọi lúc mọi nơi, khiến em vui đến hết cuộc đời…’.

Đó là ngôn tình, nhưng ngôn tình ở ngoài đời không thế. Nó còn có chỗ cho cơm áo gạo tiền, còn có chỗ cho những lúc giận hờn, mệt mỏi, đi làm về không có miếng ăn. Ngôn tình còn có chỗ cho con khóc, quấy mẹ, quấy cha. Nhưng ngôn tình sẽ là lúc, người chồng động viện vợ một câu ‘em à, để đó anh cho con ăn. Em mệt thì nghỉ đi, bát cứ để anh rửa, không phải lo lắng gì’. Ngôn tình cũng không phải là lời hứa, có thể là một câu an ủi động viên ‘vợ anh hôm nay mặc bộ này xinh quá. Đi khép chân vào nhé, không thằng khác nó nhìn’. Ngôn tình chỉ đơn giản vậy, đâu cần to tát. Là những cái nắm tay thật chặt lúc vợ sinh con, lúc vợ mệt mỏi. Là những lần chồng vào bếp, tự tay nấu cho vợ món ngon.

Với tôi, ngôn tình chính là sự bất ngờ. Cuộc sống vợ chồng có muôn vàn khó khăn, có trăm nỗi tủi hờn, vợ chồng cũng luôn có xích mích, nhiều lúc cãi nhau vì chồng lười. Nhưng chỉ cần một lúc nào đó, chồng nắm tay tôi mà rằng ‘em vất vả vì anh quá rồi’. Hoặc chỉ cần anh làm, không cần anh nói, chỉ cần tự nhiên anh trổ tài nấu nướng, tự nhiên anh dọn nhà dọn cửa cho vợ, tự nhiên anh đi phơi quần áo khi thấy vợ mệt. Đó là ngôn tình của tôi…

Tôi không cần thứ cao siêu, với tôi, ngôn tình thế là đủ. Cuộc sống này có những khó khăn, không thể cứ nói yêu nhau là sống qua ngày được. Người ta giàu có, người ta muốn gì được nấy. Người ta sang trọng, người ta cao siêu, tiền chỉ là thứ viển vông với họ. Họ không phải lo gánh nặng tiền bạc. Cả năm của mình không làm bằng một ngày của người ta. Vậy là người ta có ngôn tình theo cách hứa hẹn, lãng mạn, hái sao trên trời. Còn mình, mình còn phải lo từng ngày kiếm tiền, mệt mỏi và vất vả, thế nên, ngôn tình của mình chính là những bữa cơm sum vầy, một vài câu nói ngọt ngào, sự yêu thương che chở đúng lúc cần. Ngôn tình chỉ là một mái ấm chung tình của vợ, của chồng, không ai ngoại tình, không ai hai lòng, tất cả chuyên tâm vì con cái. Ngôn tình chính là những bữa cơm vợ nấu, chồng khen ngon, con quấn bố mẹ, cả nhà ngồi xem tivi. Dù có lúc cãi nhau, ngôn tình chỉ cần là một lời xin lỗi…

Có ngôn tình, khẳng định là vậy, nhưng ngôn tình chính là do mình tạo ra. Không thể thấy người ta hạnh phúc, sung sướng theo kiểu hái sao trên trời là mình cũng mong được như vậy. Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, điều quan trọng là mình cần biết, mình thuộc về ai, mình đang đứng ở đâu, mình cần bằng lòng với những gì mình đang nỗ lực để có. Đứng núi này, trông núi nọ thật chẳng bao giờ bền.

Hãy tự tạo ra ngôn tình cho mình, cũng hãy tin rằng, trên đời này có ngôn tình, để mỗi chúng ta sống vì nhau, sống yêu thương nhau, quan tâm nhau, lo lắng cho nhau nhiều hơn thế. Chung thủy, tình yêu chân thành chính là ngôn tình mà ai ai cũng mong muốn.

Vẫn yêu anh sau 10 năm

22:48 |
Em đã yêu một người đàn ông không nên yêu, nhớ một người đàn ông không nên nhớ.

Em mải miết đi tìm chỗ trống để lấp vào nơi trái tim đã từng yêu anh nồng nàn, tha thiết. Tìm hoài cuối cùng cũng thấy nhưng khoảng trống vẫn còn, vẫn chưa thể lấp đầy dù cho thời gian đã 10 năm trôi đi.

Em chỉ còn nhớ ngày đó, em là một cô gái ngây thơ, khờ khạo. Em yêu anh đến điên dại, yêu đến quên thân mình. Tình đầu ngọt ngào, đầy đắng cay cũng đầy dối trá. Em hứa cả đời này sẽ không phản bội anh, sẽ yêu anh vĩnh viễn không rời xa. Em ngây thơ khi chỉ nghĩ, nếu có chuyện gì xảy ra thì chỉ do em, còn anh mãi không thay lòng. Bởi anh đã gieo vào đầu em bao thứ lời ngọt ngào, bay bổng. Em tin anh tuyệt đối, vì khi đó em đâu nhận ra, trên đời này chẳng có gì là tuyệt đối cả.

Chúng ta không thuộc về nhau, nên một ngày anh nói rời xa em, em đã ngất. Em phải nhập viện giống như vừa bị đột quỵ. Một cơn đau tim khiến em không thể nào đứng vững. Vẫn không tin những lời ấy thốt ra từ miệng anh, người đàn ông em yêu tha thiết.
Vậy là hết, vậy là chấm dứt tất cả, anh có người con gái khác, bỏ mặc em bơ vơ. Càng yêu lại càng hận, hận vì đời này không có được anh. Hận vì không hiểu lý do chia tay là gì? Người ta yêu nhau đến vậy, tin nhau đến vậy, sống chết vì nhau, thế mà anh lại bỏ em theo người con gái khác, quên hết lời hứa ngọt ngào. Em như người chết rồi, sống cô độc, bơ vơ, không màng đến ai.

4 năm sau, em gặp một người. Chẳng phải quá yêu nhưng cũng có cơ sở tin tưởng. Chẳng phải chết đi sóng lại như yêu anh nhưng cũng muốn lấy làm chồng. Em biết, từ ngày anh phản bội em, sẽ chẳng có thứ tình yêu nào lớn hết thế, không có ai có thể khiến em chết vì người ta.

Mình chia tay đúng 4 năm, anh dường như đã có vợ, có con, còn em vẫn cô quạnh. Khi đã mờ dần hình ảnh của anh trong kí ức, em đã quyết định lên xe hoa, tìm hạnh phúc riêng của đời mình.

Em cũng có chồng, có con, có gia đình được gọi là hạnh phúc. Chỉ là, đâu đó hình ảnh của anh cứ hiển hiện trong tâm trí em, khiến em giật mình thảng thốt. Nhiều lúc nằm bên chồng, em vẫn mơ về anh. Không phải là không yêu chồng nhưng ám ảnh tình đầu quá lớn, khiến em sợ, hạnh phúc đang có lại vuột mất lúc nào không hay.

Anh là người đàn ông tốt, dù rằng anh phản bội em, em vẫn tin là vậy. Tình yêu có lý lẽ riêng của nó. Anh chia tay em, em hiểu. Chẳng có gì có thể oán trách nhau khi không còn yêu nhau nữa. Bao nhiêu năm, em càng hiểu rằng, em không thể níu kéo một người không yêu em.

Con em bây giờ đã lớn, em vẫn nhớ tới anh. Em không phản bội chồng để chạy theo hình bóng anh, chỉ là đôi lúc, em vẫn chạnh lòng, vẫn nhớ về anh và chỉ muốn biết, anh giờ này sống ra sao, có hạnh phúc không. Em yêu chồng nhưng ở một góc con tim, em vẫn dành chỗ cho anh.

10 năm rồi anh nhỉ, sao vẫn yêu anh, vẫn nhớ anh. Em chỉ muốn một lần được gặp anh, để ngắm nhìn khuôn mặt người đàn ông em yêu ấy, để xem, chừng ấy thời gian, anh đã khác thế nào. Nhiều lúc muốn nhấc máy lên, gọi tới số điện thoại cũ xem có liên lạc được với anh không. Nhưng em lại sợ, sợ người đó đúng là anh, em sẽ nói gì đây.

Giá như chúng ta có thể coi nhau là bạn, giá như lúc này anh cũng nghĩ như em, thì biết đâu đó, chúng ta có thể gặp được nhau, có thể ôn lại chuyện cũ và kể về gia đình hạnh phúc của mình. Không phải ngoại tình, không phải phản bội, chỉ là muốn gặp lại người tri kỉ, một lần trong đời cho đến khi về già thôi anh. Tình đầu thật ám ảnh và khó quên…

"Học cách yêu em"

17:28 |
"Ngủ đi nhé em yêu. Học cách yêu em" Lớm chơm ngủ dậy sau buổi trưa ngắn ngủi của công sở. Thùy Anh đọc được những lời nhắn qua chiếc zalo, sự mụ mẫm sau giấc ngủ tiêu tan khi đọc dòng chữ "học cách yêu em".

Trong đầu cô giờ chỉ không hiểu "Yêu nhau 3 năm chỉ là giả dối hay sao?"

Thùy Anh 27 tuổi, còn anh thì hơn cô 5 tuổi, 2 cái tuổi không còn xuân để tán tỉnh nhau nữa. Dù sao họ cũng yêu nhau được 3 năm, khoảng thời gian không còn cho là cuộc tình ngắn. Tình yêu của cô và anh đến từ sự đồng cảm và chân thành pha chút che chở. 3 năm nhưng tương lai 2 người thì chưa biết đi về đâu, nhiều khi cô và anh đều biết cần tìm cho 2 người hướng đi, bước tiếp hay dừng lại.

Khi anh và cô đều không vượt qua được sự ngăn cản của bố mẹ. Cũng đúng thôi, 2 con người ở 2 vùng miền có cuộc sống ở 2 nới khác nhau.


Cô nhanh chóng nhắn lại "? Học cách yêu là sao, em khó tính vậy ah" Cô còn nghi ngờ người đó chăng khi cô yêu người đó nhiều đến thế nào? và cô hiểu trái tim mình trong anh ý lớn đến mức nào.

Cô ngồi ngẩn người với những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu. Rồi tiếng nói của đồng nghiệp cũng làm cô bừng tỉnh, cô bắt đầu vào công việc và bỏ qua những điều đó. 

Cuối giờ chiều, khi đã xong việc, Thùy Anh mở tin nhắn ra và thấy "Luc ăn cơm anh nghe bài này và gửi em thôi" Hóa ra là vậy? phải bó tay với anh chàng này mới được.

Cô cũng nhanh nhẹn nghe trọn bài hát "học cách yêu em",

                                                     "Dù cho ngày sau giông tố hay khổ đau
                                                      Dù cho ngày sau em có già có xấu
                                                      Thì trong lòng anh yêu mãi chỉ một người
                                                      Hứa suốt cuộc đời chỉ yêu có mình em."

Cô chỉ mỉm cười? Không biết cô và anh đoạn đường tiếp sẽ thế nào? liệu cô có chấm nhận tất cả về với anh? Thùy anh lại quạn lại cùng nỗi cô đơn trước cái lạnh đầu mùa đến. Phương trời xa kia cũng như cô chăng?

- Tâm sự -

Tình yêu thầm lặng

07:35 |

Anh và cô là những sinh viên và họ có 1 tình yêu, 1 thứ tình yêu bị bố mẹ cô phản đối kịch liệt vì anh là dân quê. Cha mẹ cô mong muốn cô có cuộc sống tốt và nói rằng tình yêu không thì cuộc sống hạnh phúc được. Với anh ta thì sao có tương lai sáng được.

Trong gia đình cô bị áp lực, cô luôn buồn rầu trên khuôn mặt của mình. Và anh là cả sự im lặng và chịu đựng. Anh chỉ lắng nghe cô nói.

Duyên trong nhân duyên

08:01 |
Tôi từng được nghe một câu chuyện về duyên và nợ, tôi không có khả năng kể lại những câu chuyện cho lắm, chỉ nhớ là có một chàng trai yêu một cô gái say đắm, sẵn sàng làm bất cứ mọi việc vì cô ấy, nhưng cô ấy lại đi cưới một anh chàng khác. 

Xin lỗi bố mẹ và anh yêu

20:13 |
Anh ah, vậy là chúng mình yêu nhau cũng được gần 3 năm rồi nhỉ. Em không biết chúng mình có đi đến được cái đích cuối cùng như bao nhiêu cặp yêu nhau có thể đến. Một cái đám cưới và được bên nhau hằng ngày, được quan tâm nhau, đó là những gì anh em mình mong muốn.


Em – Cô gái Thủ đô với nhan sắc không có gì gọi là nổi bật. Với tấm bằng đại học, em xin việc ngay sau khi ra trường. Công việc đâu tiên cũng chính là nới em và anh, 2 người ở 2 vùng miền khác nhau. Vậy mà chúng ta lại có thể quen nhau. Vâng, anh là khách hàng của em, một anh khách hàng không tiềm năng chút nào, anh nhỉ?

Anh – Chàng trai quê, ngông nghênh và tục trần. Bố anh mất năm vào ngày anh được đổi áo bộ đội chuyên nghiệp sau 3 năm cống hiến nơi đảo xa tận cùng tổ quốc. Cuộc sống đẩy anh với nhiều công việc, nhiều buôn ba, nhiều chuyến đi xa. Nó hằn lên gương mặt và đôi tay của anh.

Vậy mà chúng ta đã trải qua thời gian dài yêu nhau, tình yêu bí mật có gia đình anh, bạn bè anh, người thân anh và em biết. Bởi bố mẹ em phản đổi mối tình này. Em không trách bố mẹ anh ah, bố mẹ cũng chỉ vì thương em, thương em lấy anh rồi khổ.

Nhớ những cơn mưa mùa hè, mưa lạnh mùa xuân mà em và anh vẫn trải qua. Nhớ những khi hai anh em trong người không có đồng nào trong túi nhưng vẫn bên cạnh. Rồi dần dần cuộc sống đưa đẩy, em làm việc ở thủ đô, anh kinh doanh ở quê. Hàng tuần, anh cố sắp xếp công việc lên đưa em đi chơi.

Ở xa, cô đơn, buồn, vui chúng ta chỉ có chiếc điện thoại để nối kết em và anh. Cảm giác đó anh em mình đều  có, nhiều khi thấy anh có tâm trạng em chỉ im lặng vì em biết anh không muốn nói.

Giận hớn có chứ, nhiều khi tủi thân em lại buồn lại khóc.
“Cái kim trong bọc có ngày cũng lòi ra” và chuyện của anh em mình bố mẹ em lại biết, bố mẹ tức giận lắm, cầm em không được nếu cư bất chấp bố mẹ em sẽ từ em. Nhiều khi em nghĩ, em đã làm khổ bố mẹ, vất vả nuôi con cái trưởng thành mà giờ em lại làm đau bố mẹ. Em làm khổ anh vì bao năm anh, em để anh chờ đợi, để anh chỉ là người yêu bí ẩn.


Giờ em không biết làm sao để bố mẹ chấp nhận anh, khi em mở miệng nói câu nào là bố mẹ mắng và nói nhiều vậy?  

- ST - 

Ngỡ hạnh phúc trong bóng đêm

22:37 |
Vừa trở về sau sáu năm du học ngành thời trang, tôi nhận được không biết bao nhiêu lời mời làm việc với mức lương hấp dẫn từ các công ty may. Vậy mà không hiểu sao tôi lại gật đầu với một nơi chẳng mấy tiếng tăm.