Chia sẻ "Đạo nghĩa vợ chồng"

17:39 |
Tình yêu là tạm bợ, mong manh như khói, như sương. Tình yêu không bền vững, dù lúc đầu nó dữ dội như gió bão “không có anh em chết cả một đời”, nhưng không phải, xa rồi thấy tỉnh bơ, còn nhẹ cả bụng. Nhưng lúc đầu mình tưởng là như vậy. Lấy nhau rồi thì chỉ còn bổn phận, còn cái nghĩa. Vì vậy ban đầu khi tình yêu mới chớm, ta phải biết xây dựng một tình thương, một cái nghĩa tiếp theo sau, chứ thật sự tình yêu chỉ sau một thời gian ngắn ngủi là nhạt nhòa, là mất, không còn. Chỉ có cái nghĩa, cái lý trí là lâu dài. Lấy nhau lúc còn khổ cực, cái nghĩa lớn. Thương nhau, đỡ đần nhau, cái nghĩa nặng. Còn lấy nhau trong giàu sang, cái nghĩa ít. Hời hợt, không lo gì được cho nhau, cái nghĩa cạn. Cho nên tình yêu là tạm bợ, cái nghĩa mới là lâu dài, còn lòng từ bi mới là vĩnh cửu.

Nói theo đạo Phật, Vợ chồng là do Duyên số, có nghiệp, có nợ với nhau, chứ không phải khi không mà lấy nhau được. Phần lớn là do Duyên số quyết định. Tuy nhiên, nếu chỉ đổ thừa cho Duyên số thì không thực tế . Chúng ta phải chọn lựa, mà trong sự chọn lựa của chúng ta có nghiệp, có nhân quả chi phối bên trong.
 
Ví dụ có hai người theo đuổi mình, mỗi người đều có ưu có khuyết, chứ không ai hoàn toàn (vì thực ra trên đời này không có ai là hoàn toàn cả, người mà hoàn toàn thì đã đi tu mất rồi , ta đừng trông đợi làm chi cho mất công): người thì cao, người thì lùn, người thì đẹp, người thì xấu, người mũi đẹp, người thì miệng đẹp, người thì hát hay, người thì nói hay. Người hát hay thì nói chuyện dở, người hát dở thì nói chuyện hay… Ta không biết chọn ai, bèn đến nhờ các thầy các cô tư vấn. Thầy nói: “Thôi thì duyên với ai thì con lấy người đó” . Ta ra về, mà cũng chẳng biết chọn ai. Nếu đổ thừa cho nhân quả thì cũng không biết phải chọn ai, cho dù ta có tin vào nhân quả. Vì vậy ta phải dùng lý trí mà chọn lựa.
 
Tuy nhiên sự lựa chọn cuối cùng vẫn thuộc về phước. Hễ có phước thì chọn đúng, không có phước thì sẽ chọn sai.
 
Đây là lý do tại sao mình thấy mình rất ưng ý, nhưng lấy nhau được vài tháng thì đổ vỡ, con người mình tưởng tượng, tô vẽ ngày xưa không ngờ mới sống chung vài ba tháng đã trở thành con người khác .
Ngày xưa anh như một thiên thần đến với mình, đầu tóc lúc nào cũng chải chuốt, đến tới nơi là chào hỏi lễ phép ba mẹ mình, thương yêu các em của mình, săn đón lo lắng cho mình từng chút,… anh đến với em như một thiên thần của cuộc đời , lấy nhau ba tháng, anh trở thành một con … quái vật !
 
Điều này thuộc về nhân quả. Không thể nào lường trước được!
 
Tuy nhiên, ta phải biết phân biệt người tốt và người xấu.
 
Đặt vấn đề mình là người tốt : biết đi chùa, biết lễ Phật, biết làm phước, tin nhân quả, … gặp người chồng cũng là người tốt, thì hợp nhau, bởi vì cái tốt là chân lý, mà chân lý là một, nên nếu hai Vợ chồng là người tốt, thì sẽ có nhiều điểm giống nhau. Tuy có một vài sở thích khác nhau, như mình thích đọc thơ, ổng thì thích đọc truyện, mình thích Đan Trường , ổng mê Phương Thanh ,… sở thích có thể khác nhau, nhưng những điểm chung căn bản thì phải giống nhau.
 
Mình có lòng thương người, ổng cũng vậy, vì cái tốt phải giống nhau. Mình có hiếu với cha mẹ mình, thương quý cha mẹ chồng, thì chồng cũng vậy, cũng phải có hiếu với cha mẹ và biết thương quý cha mẹ vợ. Những điểm giống nhau như vậy làm cho cuộc sống dễ chịu, cuộc hôn nhân như vậy làm cho mình hạnh phúc.
 
Trừ những lúc đau khổ do bất trắc thuộc về hoàn cảnh như rơi vào cảnh nghèo túng một thời gian, hay con cái đau bệnh mà không có tiền,… dù khổ về hoàn cảnh nhưng trong lòng thương quý, tin cậy nhau giữa hai Vợ chồng thì vẫn có hạnh phúc, là nơi nương tựa tâm hồn của nhau, dù trong sóng gió Vợ chồng vẫn dắt dìu nhau vượt qua những khó khăn trong cuộc sống.
 
Có một ông già sống cả đời không lấy vợ. Hỏi vì sao, ông bảo “sợ cảnh vợ đẻ, con đau, nhà hết gạo”, sợ những hoàn cảnh bất trắc của hôn nhân mà không lấy vợ, để đến già vẫn cô độc một mình. Nhưng nếu trong cuộc hôn nhân hai Vợ chồng cùng tốt, mà do một nghiệp xưa nào đó phải đi qua khó khăn thì nhờ niềm tin, tình yêu với nhau, họ sẽ vượt qua mà không đau khổ.
 
Như một bài hát “anh hứa đưa em về nơi chân trời tím, gom hết mây hai đứa xây lâu đài yêu” . Đúng là tưởng tượng trên cung trăng , nhưng thực tế cuộc sống thì cơm áo gạo tiền phức tạp vô cùng.
 
Nói yêu thì yêu , nhưng hết gạo thì … yêu hết nổi . Bởi vậy yêu thì yêu, nhưng cũng phải … có gạo mới yêu nổi. Nhưng khi yêu thì người ta quên mất chuyện đó. Tóm lại, tốt cũng là một tiêu chuẩn lựa chọn.
 
Còn hai người đều xấu thì sao ? Một người vợ ích kỷ, tham lam, ganh ghét, gian dối,… Một ông chồng nhậu, quậy, lăng nhăng, bồ bịch tùm lum, .. thì hai người sống với nhau như thế nào? Lạ một điều là tốt thì giống nhau, còn xấu thì không giống nhau, mà làm khổ nhau.
 
Mình thích đánh bài tứ sắc, chơi đề; ổng thì thích đi nhậu. Khi “sung” lên mình thích chửi bới, ổng thì thích đánh,… Xấu thì không có điểm chung, chỉ làm khổ nhau. Gia đình như thế không ai dám bén mảng tới lui thăm viếng.
 
Đặt trường hợp Gia đình có một người xấu, một người tốt. Chuyện gì sẽ xảy ra?
 
Đổ vỡ. Mình đã ráng lựa, nhưng lại chọn nhầm, về sống với nhau mới biết đó là người không tốt. Hôn nhân sẽ cực kỳ mâu thuẫn. Sự khác biệt về đạo đức sẽ làm cho ta khổ tâm day dứt.
 
Sự chênh lệch tài năng cũng là một điều cần suy xét. Hai người cùng giỏi, thì thật lý tưởng . Hai người cùng dở, chắc là nghèo cả đời . Còn một người chồng quá giỏi, một người vợ quá dở thế nào cũng bị chồng coi thường. Cứ tiếp tục xem thường một thời gian thì tình thương cũng mất.
 
Có chuyện một người vợ quá khờ, nhà làm ăn buôn bán mà thối tiền cũng không biết, người chồng phải gánh vác hết tất cả mọi việc, chịu không nổi phải thốt lên: “Thôi thôi em ơi, em ngu vừa vừa thôi, chừa cho hàng xóm người ta ngu với!”. Người chồng cũng khá nhã nhặn, không quá thô lỗ, nhưng cứ như vậy thì tình yêu dành cho người vợ cũng mất dần.
 
Tình thương yêu chỉ có khi mà còn có lòng kính trọng . Nhìn lại, ta cũng chỉ thương người nào mà mình có lòng kính trọng, nể phục. Chứ một người không tài không năng, không bản lĩnh thì làm sao mà thương yêu cho nổi ? Như vậy, chọn người hôn phối cũng nên chọn sao cho tài năng hai người tương đối ngang nhau mới dễ sống. Vợ chồng nể nang nhau vì tài năng, tình yêu mới lâu bền. Vì vậy mà bản thân ta cũng phải biết rèn luyện, trau dồi bản lĩnh trong cuộc sống, có nghề nghiệp vững chắc, thì hôn nhân mới hạnh phúc.
 
Tương tự, nếu một đôi đũa lệch: người vợ quá giỏi, người chồng quá dở thì đổ vỡ cũng khó tránh. Chịu đựng đến một lúc nào đó không được nữa, phải bỏ nhau. Khinh thường nhau rồi, không thương nhau được nữa. Không thương nhau, thì sẽ phải chia xa.
 
Ngoài đạo đức, tài năng, còn phải biết chọn người có phước tương đồng với mình mới có thể ăn đời ở kiếp. Phước mà không tương xứng với nhau, cũng sẽ chia tay. Đã là Vợ chồng, thì giàu cùng hưởng, nghèo cùng chịu, nên phước phải tương xứng mới có thể sống đời với nhau. Mặc dù mình không biết tương lai mình như thế nào, giàu hay nghèo, nhưng mình vẫn có thể đoán được.
 
Nếu có phước, trong cuộc sống mình sẽ dễ có những may mắn nho nhỏ, mà gặp một người quá chật vật, đụng đâu hư đó, thì đừng ! Phước quá chênh lệch sẽ không sống với nhau lâu, dễ đổ vỡ. Nếu hai Vợ chồng cùng ít phước, thì phải chịu cảnh nghèo, cảnh khổ.Tuy nhiên, phước không đánh giá trong một giai đoạn, mà qua nhiều thời kỳ. Biết đâu buổi đầu nghèo, nhưng về sau lại giàu . Khi mới lấy nhau thì còn nghèo khó, nhưng về sau hai Vợ chồng làm nên.
 
Một điều nữa là chọn vợ chọn chồng cũng nên bình thản, từ từ mà chọn lựa, đừng nên sốt ruột quá. Có những miền quê, dù đã lớn tuổi, chưa có chồng người ta vẫn tỉnh bơ mà sống . Nhưng lại có những miền quê người ta rất sợ mang tiếng “bị ế” . Tới một tuổi nào đó mà chưa có chồng, họ cảm thấy như “xấu hổ” . Vì vậy mà họ khổ, do tới tuổi rồi, không có ai vừa ý nhưng bị buộc phải chọn . Do chọn lựa không ưng ý, về sống với nhau khổ sở mà phải chịu.
 
Hiểu đạo Phật rồi, ta hãy sống như miền quê không sợ ế, “tỉnh queo” khi tuổi đã lớn mà vẫn chưa tìm được người thích hợp . Không có chồng thì ở vậy … nuôi heo , hay ở vậy đi tu . Nhất là đệ tử Phật, không cần thiết phải lấy chồng. Vì vậy đừng sốt ruột hối ba mẹ mình , cứ bình thản mà chọn người thích hợp.
 
Một yếu tố cực kỳ quan trọng trong hôn nhân nữa là tín ngưỡng. Hai Vợ chồng khác đạo, rất khó sống với nhau.
 
Trước hết, phải hiểu rõ Đạo là gì? Đạo là cách để sống trong cuộc đời. Đạo không phải là cái gì ở ngoài cuộc đời. Chúng ta không tìm Đạo trên mây cao, trên đỉnh núi xa, trong rừng vắng. Chúng ta phải sống giữa cuộc đời, sống cho đúng, cho tốt. Đó là Đạo.
 
Gặp một người nghèo khổ, ta cảm thấy thương. Lòng thương đó là ta đang ứng dụng đạo trong cuộc sống.
 
Khi ba mẹ rầy la, ta chịu đựng không giận. Cái chịu đựng không giận đó là đạo lý sống trong cuộc đời.
 
Khi có một người đến Hẹn hò, rủ đi chơi tối, mình biết xin phép ba mẹ. Cái biết kiềm chế, không dễ lạc lòng, giữ cứng được lòng mình, chính là Đạo trong cuộc sống.
 
Mỗi tôn giáo có bề cạn, bề sâu khác nhau. Đây là một điều cần cân nhắc kỹ.
 
Trở lại, một người chồng tốt phải biết thương vợ . Có thương thì mới theo đuổi, mới cưới nhưng quan trọng là tình thương đó lâu hay mau.
 
Buổi đầu thương nhớ, nói đủ điều, đến nỗi ngồi nói chuyện, cô gái làm rơi chiếc khăn tay, anh chàng lật đật cúi nhặt, phủi bụi, mang đi giặt xà bông thơm,… làm cô gái cảm động mà ưng thuận . Cưới nhau về rồi, bà vợ té “cái ạch” trước mắt, ông chồng dòm cái rồi đi luôn, không thèm đỡ. .
 
Do vậy bổn phận của người chồng là phải thương vợ, mà phải thương lâu dài, thương sâu sắc . Cái khó của đàn ông cũng là ở chỗ đó. Họ thường khô khan hời hợt, trong khi phụ nữ lại sống tình cảm, dễ mủi lòng, hay khóc. Vì thế mà đàn ông cần bổ sung ở điểm này.
 
Thương lâu? Họ phải nhìn lại lòng mình: trước khi cưới phải thương, sau khi cưới phải giữ tình thương, sống với nhau 5 năm, 10 năm,… vẫn phải giữ tình thương đó, dù lúc này tình thương chỉ còn vun đắp bằng lý trí, bằng cái nghĩa. Lúc đó thương bằng suy nghĩ, không còn thương bằng cảm tính nữa. “Lúc đầu gặp em tinh tú quay cuồng – Lòng đang giá băng bỗng ngập tràn muôn tia nắng”, thương bằng cảm tính là thế đó.
 
Khi lấy nhau rồi cảm tính từ từ hết, người đàn ông phải biết thương bằng suy nghĩ, phải nghĩ thế này : Đây là người đã trao cho mình cả cuộc đời, đã bỏ cha bỏ mẹ đi theo mình, đã sinh cho mình những đứa con để nối tiếp dòng họ của mình, đã cực khổ với mình, đã chia sẻ với mình khi mình còn khó khăn lận đận .... Người chồng phải biết suy nghĩ như thế, vì lúc đó cảm tính đã hết, tình yêu đã hết rồi. Đây là bổn phận của người chồng. Khi tuổi đời càng lớn càng phải biết suy nghĩ về những điều đó để thương vợ.
 
Còn thương sâu sắc? Phải biết để ý từng chi tiết nhỏ nhỏ để làm vợ mình vui. Nhìn nét mặt người vợ thấy có gì không vui phải biết tìm nguyên nhân xem vì bệnh hay có điều gì làm vợ mình buồn. “Anh có lỡ nói điều gì làm cho em buồn chăng?” hay “Hôm nay em có mệt gì chăng?”… chứ không phải lúc rớt khăn thì lượm, sau thấy vợ té cái ạch, chỉ dòm dòm rồi đi thẳng.
 
Rồi những khi vợ nấu cơm bưng lên, dù hôm ấy vợ nấu ăn không ngon, nhưng người chồng phải hiểu công lao cực khổ của người vợ, vất vả vì mình. Vợ hỏi: “Hôm nay anh ăn cơm ngon không?” thì cũng trả lời: “Nấu ngon hơn bà nội anh nấu hồi đó?” Hỏi: “Bà nội anh nấu ăn thế nào?” “Hồi đó mỗi lần bà nội nấu cơm, anh toàn trốn ra ngoài ăn phở. Giờ em nấu ăn ngon hơn một chút”…. (chồng như vậy biết kiếm tìm ở đâu nhỉ? )
 
Ngoài ra, cách cư xử với nhau trong cuộc sống cũng cực kỳ phức tạp. Rồi bổn phận với họ hàng cha mẹ hai bên… Lỡ làm dâu mà nhà chồng không thương, mẹ chồng, em chồng thay nhau nói xấu,… Bao nhiêu điều phải học trước khi bước vào cuộc sống hôn nhân.
 
Rồi những khi khổ cực, thái độ mình phải sống như thế nào đối với vợ mình, chồng mình. Người ta hay nói: “Giàu đổi bạn, sang đổi vợ”. Có những lúc khổ cực quá chịu không nổi, thấy có người khác mình liền đi theo, hoặc có khi vừa giàu thì mình bỏ người kia,… Đó là không “đồng cam cộng khổ”.
 
Đây là vấn đề đạo đức, khi cực khổ mình phải biết an ủi, dắt dìu nhau vượt qua, và cùng nhau làm phước. Không có gì quý bằng lúc nghèo mà làm phước. Giàu mà làm phước thì thường, phước không lớn. Nghèo mà biết làm phước, phước mới nhiều. Vừa làm phước, vừa vượt qua khó khăn, tình nghĩa Vợ chồng thêm đẹp.
 
Rồi những lúc sang giàu, phải đối xử với nhau, với họ hàng thế nào, làm những việc công đức gì, cũng cần phải học.
 
Một vấn đề tế nhị khó nói mà không ai dám nói là đạo đức về tình dục. Cuộc sống Vợ chồng trong đó buộc phải có quan hệ tình dục. Cha mẹ không nói, con cái không biết. Sách vở thì nói tùm lum, bậy bạ, tào lao. Trong quan hệ Vợ chồng có cái gọi là ứng xử đạo đức của tình dục. Đây là vấn đề cực kỳ tế nhị, phải được trang bị kỹ trước khi bước vào hôn nhân.
 
Vấn đề lớn nữa là nuôi dạy con cái. Cha mẹ thương con, nhưng phải biết dùng lý trí. Không được thương con rồi nuông chiều. Đa phần chúng ta thương con rồi nuông chiều con. Người cha có thể cứng rắn dạy con, nhưng người mẹ khi nghe con khóc thì lại không chịu được. Người ta nói: “Con hư tại mẹ, cháu hư tại bà” là vậy. Do đó mình phải biết thương con, và dạy con cho đúng. (Sẽ trình bày riêng ở một bài khác).
 
Một vấn đề thường gặp trong đời sống hôn nhân là lòng chung thủy. Chúng ta thường phải đối diện với vấn đề lớn là sự thiếu chung thủy của người hôn phối làm cho hạnh phúc, hôn nhân tan vỡ. Phụ nữ thường chung thủy hơn đàn ông, vì đàn ông dễ lạc lòng, sa ngã.
 
Lý do nào người ta không chung thủy lâu dài với nhau?
 
Thứ nhất, lòng thương yêu không đủ sâu đậm. Thương hời hời hợt hợt, một thời gian thì cưới. Sau đó gặp một người khác, thấy thương hơn, yêu hơn. Thế là lòng thương yêu với người cũ hết. Bị thay đổi. Đó là thực tế. Do vậy ngay từ buổi đầu phải chọn lựa người cho kỹ để đặt tình thương yêu sâu đậm.
 
Lý do thứ hai là một trong hai người bị đánh mất nhân cách dần dần, nên đánh mất lòng kính trọng của người kia.
 
Một bà vợ suốt ngày đi “tám” chuyện hàng xóm, có bao nhiêu tiền thì đem đi đánh đề, đánh bài tứ sắc, thì dù ngày xưa người chồng thương yêu lắm, nhưng nói mãi mà không được, thì ông chồng sẽ không còn thương yêu nữa. Mà khi không còn thương nữa, thì có thể ông sẽ đi thương người khác.
 
Hay người chồng bỗng trở nên nhậu nhẹt, chơi bời, đánh mất tư cách thì người vợ sẽ không còn thương yêu nữa. Có khi người vợ đi tìm người thương khác. Chung thủy mất dần.
 
Lý do nữa để mất lòng chung thủy là một trong hai người mắc bệnh đa tình, dễ lạc lòng. Mình có chồng rồi, mà gặp người khác đẹp trai, khéo ăn nói, thế là bị lạc lòng, thương người đó. Đây cũng là một cái nghiệp trong tâm. Nếu lỡ mắc phải bệnh này thì nên lạy Phật sám hối cho nhiều để hết nghiệp đa tình.
 
Một nguyên nhân nữa là một trong hai người có duyên tình ái với nhiều người trong kiếp xưa, bây giờ lần lượt gặp lại. Ví như người chồng ngày xưa làm vua, làm quan gì đó, mà thời xưa thì “năm thê bảy thiếp”, nên kiếp này gặp lại những người vợ cũ. Gặp lại người cũ thì cũng thương nhau, không nỡ bỏ. Đây là nguyên nhân của sự mất chung thủy mà rất khó trách, vì ngày xưa, ông thương người đó thật lòng, và luật lệ, tập quán ngày xưa cho phép. Và do đối xử tốt với nhau, thương nhau thật lòng nên gặp lại. Gặp nhau rồi, trong lòng ông tự nhiên xuất hiện tình thương trở lại, của duyên xưa, chứ không do sa ngã, truỵ lạc. Đây là trường hợp rất khó xử, và hôn nhân dễ dàng đổ vỡ.
 
Để tránh những điều đó, hai Vợ chồng phải thường xuyên cùng nhau lạy Phật sám hối để cầu nguyện giữ được lòng chung thủy. Chung thủy với một người cũng là một bước gần đến chỗ vượt qua ái dục. Nếu mình còn lạc lòng nhiều thì gom hết lại để chung thủy với một người, rồi từ người đó mà dập tắt luôn ái dục, trải lòng thương yêu tất cả chúng sinh.
 
Từ bây giờ, ta hãy tránh những tiểu thuyết xây dựng nhân vật đa tình, nhất là chuyện điệp viên. Điệp viên 007, đi đến đâu là bồ đến đó. Những bộ phim, những câu chuyện truỵ lạc sẽ giết lần mòn đạo đức, tâm hồn mình, khiến con người không còn chung thủy nữa. Do đó ta phải biết phê phán những thứ văn hóa làm tấm gương xấu về sự lăng nhăng, không chung thủy.
 
Một điều cũng thường gặp trong hôn nhân là những tình cảm mới phát sinh. Người vợ đi làm gặp đồng nghiệp, xuất hiện tình cảm. Hay người chồng đi làm trên đường gặp một người mến mình, thế là một tình cảm mới phát sinh. Do đó phải biết dập tắt ngay từ đầu, ngay từ mầm mống. Biết lạy Phật thì mới vượt qua được những tình cảm như vậy. Điều này trong cuộc đời ta hay bị.
 
Một điều nữa là Vợ chồng sống với nhau phải biết bày tỏ tình cảm với nhau. Đừng nên hời hợt. Đừng nghĩ rằng sống với nhau lâu rồi, hơi đâu mà màu mè. Đừng nghĩ vậy. Phải biết “màu mè” với nhau. Chồng mua ít hoa tặng vợ. Vợ lâu lâu tặng chồng một món quà nhỏ. Chăm sóc, để ý, hỏi han nhau để vun đắp thêm tình thương yêu dành cho nhau, để giữ lòng chung thủy.
 
Tuy nhiên cũng có trường hợp là định mệnh quy định hôn nhân sẽ tan vỡ. Là số phận an bài, hay nghiệp xưa phải trả. Đến một lúc nào đó hôn nhân đổ vỡ không tránh được. Đó là Duyên số.
 
Cũng có khi là sóng gió trong hôn nhân mà phải tập độ lượng để vượt qua. Một lúc nào đó bỗng nhiên bạn đời của mình bị lạc lòng với người khác, cũng đừng vì vậy mà đánh vỡ hôn nhân. Có khi mình chịu đựng một chút, xây dựng lại, thì qua lúc sóng gió là hết, Gia đình đầm ấm trở lại.
 
Có một nhà tư tưởng Châu Âu đã nói: “Yêu nhau không phải là nhìn nhau, mà là cùng nhìn về một hướng”. Thông thường ban đầu khi mới yêu nhau, người ta chỉ muốn dành hết cuộc sống này cho nhau: “Anh hứa đưa em về nơi chân trời tím – Mơ chúng ta in bóng trên lưng trời xa – Xin không thiếu trăng vàng trên tóc em…” Bao nhiêu điều thơ mộng người ta dệt nên, như trong cuộc sống này chỉ còn có hai người. Nhưng thực tế cuộc sống không phải vậy. Đó là một điều đau khổ, vì tình thương yêu ích kỷ chắc chắn sẽ đưa tới đau khổ. Vì vậy khi đến với nhau thì do Duyên số, thương yêu tha thiết, nhưng phải biết “cùng nhìn về một hướng”, nghĩa là biết đem lý tưởng xây dựng điều tốt đẹp cho đời, làm lợi cho chúng sinh, tạo nên công đức lớn trong cuộc đời, hạnh phúc sẽ ngày càng lớn. Còn thứ tình yêu ích kỷ, chỉ biết “nhìn nhau”, một ngày nào đó sẽ quay lại mà “cào cấu” nhau. “Thương nhau lắm, cắn nhau đau” là vậy.
 
Hiện nay, tình yêu đang được đề cao quá mức. Những quyển tiểu thuyết, những bộ phim, những bản nhạc ướt đẫm tình yêu. Đó là một sự yếu kém trong giáo dục. Tình yêu không phải là tất cả. Có những thứ tình cảm cao đẹp khác tốt hơn: yêu Quê hương đất nước, yêu cha mẹ, yêu cây cỏ, yêu Thiên nhiên, yêu con người...

Phức tạp với người chồng có con riêng

06:47 |
Tôi đã chuẩn bị thật kỹ cho đêm đầu làm vợ của mình. Ấy vậy mà, tất cả đã đi ngoài dự kiến của tôi.

Tôi năm nay 31 tuổi, ở cái tuổi mà người ta gọi là quá lứa, là gái ế. Ấy vậy mà tôi mới vừa lấy chồng cách đây 1 tháng.

Học hành xong, công việc ổn định nhưng mãi tôi vẫn chẳng có ai hỏi cưới. Mặc dù tự nhận thấy mình cũng không phải là người phụ nữ xấu hay đui què mẻ sứt gì. Trái lại, tôi còn được nhận xét là cao ráo, ưa nhìn và có nghề nghiệp ổn định.

Lúc đi học thì chỉ chú tâm vào học, thêm nữa bố mẹ cũng thường xuyên dặn dò tôi chuyện này, sợ con gái yêu sớm ảnh hưởng tới học tập. Và hiển nhiên đứa như tôi ngấm bài dạy của bố mẹ một cách triệt để. Nhưng thật lòng, tôi cũng muốn lấy chồng lắm rồi nhưng cái duyên chưa tới.

Cho tới khi gặp chồng tôi bây giờ - anh là thanh tra giáo dục về trường tôi làm việc. Hôm đó, tôi là 1 trong số giáo viên được làm việc cùng đoàn của anh. Ngay từ buổi gặp mặt đó, tôi đã có ấn tượng thật tốt về người đàn ông hiền hiền ít nói, tính cách có vẻ trầm trầm nhưng lại toát lên vẻ gì đó khiến tôi lay động.

Rồi giờ nghỉ trưa hôm đó, câu chuyện của chúng tôi chính thức bắt đầu bằng những lời đùa vui của đồng nghiệp. Có anh trong đoàn hỏi: “Ở trường còn em nào cho chúng tôi xin một suất cho anh Hoàng nào!”.


Lúc đó, tôi thấy hơi nóng vì cả phòng chỉ có tôi chưa chồng. Nói xong lập tức chị đồng nghiệp chỉ ngay vào và chủ đề này làm buổi trưa rôm rả hẳn. Chỉ có 2 nhân vật chính là mặt mày đỏ lừng, lúng túng chẳng biết nói đối đáp thế nào chỉ biết cười trừ, e ngại.

Chỉ có thế mà chuyện của chúng tôi cũng thành thật được. Sau ngày hôm đó, chúng tôi liên lạc với nhau và cũng hẹn hò đi chơi và rồi anh cũng tâm sự hoàn cảnh của mình cho tôi nghe. Vợ anh mất từ khi con trai mới 2 tuổi, đã 3 năm nay anh sống cảnh gà trống nuôi con.

Biết được hoàn cảnh như vậy, tôi tự dưng thấy ngưỡng mộ và thương bố con anh vô cùng. Và đó cũng chính là động lực để tôi quyết định về sống, chăm sóc cho bố con anh mà không sợ cảnh mẹ gà con vịt như người ta vẫn nói.

Cũng thật may mắn, tôi về ra mắt bố mẹ anh và con trai anh, cả nhà vui vẻ chào đón. Đặc biệt con trai anh có vẻ có cảm tình với tôi ngay từ buổi hôm đó. Sau 1 thời gian qua lại, “mẹ - con” chúng tôi đã trở nên thân thiết nhanh hơn tôi nghĩ. Tôi rất vui vì điều đó.

Chỉ sau khoảng 5 tháng như thế, chúng tôi cưới nhau. Kết hôn lần đầu, dù là bao tuổi đi nữa tôi vẫn không khỏi lo lắng, hồ hởi và chờ mong. Tôi đã chuẩn bị thật kỹ cho đêm đầu làm vợ của mình. Ấy vậy mà, tất cả đã đi ngoài dự kiến của tôi.

Từ lúc tôi thay váy cô dâu ra là phiền phức bắt đầu. Thằng bé bám riết lấy tôi. Nghe theo lời người lớn, thằng bé gọi tôi là mẹ, nhiều lúc quên còn gọi tôi là “cô mẹ” nữa. Được con chồng yêu quý mình như thế, tôi hạnh phúc lắm. Nhưng báo hại tôi, đến giờ đi ngủ, bà nội dỗ thế nào thằng bé cũng nhất quyết không chịu ngủ với bà mà nhất định phải ngủ với vợ chồng tôi.

Cả nhà nhìn nhau cười ái ngại nhưng chưa biết làm gì. Chẳng lẽ vì chuyện này là lại mắng quát con thì cũng không được, mà nịnh nọt cũng chẳng nghe. Bố nói nhiều quá thì thằng bé bảo: “Bố không yêu con nữa à?”.

Cả nhà chột dạ, sợ thằng bé lại bị tổn thương lần nữa nên không ai nói gì nữa. Tôi thấy vậy đành mở lời cứ để con ngủ ở phòng mình để cả nhà ngủ ngon. Thế là kế hoạch đêm tân hôn của tôi tàn tành mây khói.

Định đợi con ngủ say, hai vợ chồng bắt đầu “hoạt động”. Trước ngủ thì nó tỏ vẻ ngại ngại nhưng thích nằm cạnh tôi nhưng ngủ rồi thì lại quay sang ôm chặt lấy bố. Chắc thằng bé đã quen như vậy mấy năm nay rồi. Đợi con ngủ thật say, khẽ bỏ tay con ra là nó lại quàng lấy người bố nó đòi bố phải ôm ngủ.

Cả đêm vợ chồng tôi nhấp nhổm chờ đợi mà mọi sự không thành. Vẫn biết lấy chồng ở hoàn cảnh như tôi thì phải chịu thiệt thòi nhưng tôi vẫn không khỏi tủi thân cho đêm tân hôn của mình. Đến gần sáng, chồng mới lừa con ra được một chút dể dỗ dành vợ thì trời đã sáng.

Từ đó đến nay, cả tháng trời, chẳng lần nào chúng tôi được gần gũi nhau mà không phải lén lút, vụng trộm cả. Cũng chẳng biết làm sao nữa vì thật khó để thay đổi thói quen của con trong 3 năm vừa qua. Nhưng cứ mãi như thế này thì thật lòng tôi cũng thấy không được thoải mái cho lắm, cho dù biết như thế là ích kỷ vì dù sao thằng bé cũng chỉ là đứa trẻ 5 tuổi chịu nhiều thiệt thòi.

Nếu không khéo trong chuyện này, có lẽ dần thằng bé cũng chẳng yêu quý như tôi như thế này. Ai có cách nào để giải quyết chuyện này giúp tôi với không?

Giữ làm gì một kẻ đã hai lòng?

06:39 |
Em không được sung sướng như bao người phụ nữ khác. Có chồng nhưng lại bị chồng phụ bạc, em đành chấp nhận cảnh cô đơn.

Em mải miết đi tìm anh, tìm giữa muôn vàn người đàn ông em từng gặp, và rồi, em đã tìm được anh. Anh là một nửa của đời em, là một nửa em mong mỏi mãi. Đến khi nhận ra anh, thật sự đã không còn trẻ nữa rồi.

Em vội vàng kết hôn với anh vì sợ không nhanh, anh sẽ đi mất. Em không thể tiếp tục chờ đợi và tìm thêm nữa. Em quá yêu anh, quá cần anh, cần một bờ vai để dựa vào khi em mệt mỏi trên con đường đời. Nhiều năm lắm rồi, em đi một mình, có lạnh, có mưa, có gió, em đều chịu hết. Chẳng có túi áo ai để đút tay vào, chẳng có bàn tay ai nắm lấy tay em. Và khi gặp được anh, em hạnh phúc biết bao nhiêu, yêu anh nhiều nhường nào…

Anh nắm lấy bàn tay em và hứa hẹn, cả đời này sẽ mang lại cho em hạnh phúc. Em thấy cuộc đời mình giống như trong phim vậy, lãng mạn và ngọt ngào biết bao. Khi đó, vì chưa yêu ai nên em tin hoàn toàn vào anh, tin rằng, trên đời này, con người có thể sống hết lòng, hết dạ vì nhau, yêu nhau trọn đời trọn kiếp. Nhưng em đã lầm… Thứ gì cũng có thể thay đổi, tình yêu cũng vậy thôi, không có gì là trường tồn mãi mãi.


Khi chúng mình cưới nhau, em đã nắm lấy tay anh và nói ‘cả đời này em sẽ ở bên anh, sẽ giữ chặt anh, không cho anh đi đâu cả. Vì chỉ có anh, em mới sống vui vẻ hạnh phúc được, không có anh, em như chết đi rồi. Những câu nói ấy không biết có khiến anh xúc động, nhưng nước mắt em rơi, em buồn vì sợ một ngày nào đó, nếu như có, anh phản bội em.

Em sống lạc quan, yêu đời và không bao giờ bận tâm tới những mối quan hệ của anh. Vì em sợ, càng biết nhiều chỉ càng làm em nghi ngờ, suy diễn và lo lắng. Em muốn mình có thể tin tưởng tuyệt đối vào anh, không bao giờ nghi ngờ chồng.

Nhưng rồi, anh đã thay lòng. Anh đi theo người con gái khác, một cô gái xinh đẹp và giàu có… Em thua cô ấy, em nhận mình là kẻ bại trận trong cuộc tình này. Em không xinh đẹp như người ta, cũng không giàu có như người ta, em lại hiền lành và nhút nhát, không khiến anh cảm thấy tự hào về người vợ như em. Người ta nói, anh lấy vợ già, anh chỉ cười nhưng em biết, trong lòng anh đang đầy toan tính. Giữa em và người con gái xinh đẹp ấy, anh đâu thể không động lòng vì người ta.

Em biết, em lấy chồng không dễ và tìm được anh cũng không dễ. Nhưng em cũng có tự trọng, có lòng tự tôn. Một người đàn ông coi thường em, không cần em nữa, coi trọng người phụ nữ khác hơn vợ mình, em còn giữ làm gì hả anh? Một người hai lòng, nay hứa mai quên, đâu thể nào khiến họ từ bỏ ý định ngoại tình? Vốn, em không tin anh có thể lừa dối em, nhưng những gì diễn ra trước mắt đã khiến em hiểu một điều, mãi mãi không bao giờ em và anh có thể hàn gắn như xưa.

Có được anh, sống bên cạnh anh nhưng e rằng, tâm hồn anh đang để ở một nơi khác. Yêu làm chi một kẻ hai lòng, giữ làm gì người đã trao trái tim cho người khác.

Em không được sung sướng như bao người phụ nữ khác. Có chồng nhưng lại bị chồng phụ bạc, em đành chấp nhận cảnh cô đơn. Bao nhiêu năm đợi chờ, tìm kiếm để rồi tìm được một người đàn ông vô liêm sỉ, một người sống hai mặt. Em đã hiểu, những lời hứa hẹn kia chẳng là gì, chỉ là thứ tình cảm giả tạo, chỉ là lời hứa cho có, cho vui. Trong lòng anh luôn nghĩ, lấy em để đó, anh sẽ ngoại tình với các cô gái trẻ đẹp hơn.

Anh nói, sẽ không bao giờ anh bỏ vợ dù anh có ngoại tình với cô nào đi chăng nữa. Anh mong em hiểu cho anh. Hiểu gì hả anh, một kẻ như anh lại thốt ra những lời đó mà không thấy ngượng mồm sao? Anh là kẻ đê tiện, có vợ nhưng vẫn muốn có bồ, có bồ nhưng lại đòi vợ chung thủy, yêu thương mình. Anh coi em là gì, là đồ chơi của anh à, là món đồ anh muốn nhặt lúc nào thì nhặt hay sao? Hay anh nghĩ em không dám bỏ chồng vì bỏ rồi, em sẽ chẳng lấy được ai nữa?

Rất có thể, bỏ anh rồi em sẽ chẳng thể tìmđược ai để yêu, để cưới nữa. Vì em đã không còn niềm tin vào cuộc sống và vì em cũng không đủ xuất sắc để người ta chủ động đến với em. Nhưng thà là không có chồng còn hơn chịu cảnh chung chồng. Thôi anh đi đi, đi với người con gái anh yêu, em không níu kéo anh đâu. Giữ làm gì con người hai lòng hả anh?

Đừng vậy anh nhé vì chúng ta đã làm cha làm mẹ hết rồi

01:46 |
Chúng mình đã là bố mẹ, đã có con cái, anh đừng giận dỗi như trẻ con nữa. Em bây giờ không còn là người con gái nhõng nhẽo anh như trước, em cũng đã là vợ, là mẹ...

Mỗi lần em làm anh không hài lòng, anh đều khó chịu, cáu gắt rồi quát tháo om sòm. Hôm rồi, chỉ vì bữa cơm không ngon miệng, canh mặn, rồi vì em dở cuộc điện thoại của ba mẹ dưới quê mà làm cháy chảo trứng rán, anh nói em không ra gì. Nghe tiếng ba quát, con sợ quá, khóc um nhà. Em lại vội vàng chạy lại dỗ con. Thế là cháy cả nồi cá kho trên bếp. Em tức quát anh, bảo anh làm sao không dỗ con, làm sao không có trách nhiệm với gia đình này, mọi việc đều đổ dồn lên đầu em. Em đi làm về cũng mệt mỏi vô cùng, chỉ muốn được nghỉ ngơi nhưng một phút thảnh thơi cũng không có. Anh không giúp vợ lại còn hoạnh họe em…

Từ bữa ấy, vợ chồng mình giận nhau, anh không nói câu nào. Anh cho là tất cả tại em mà em lại còn hắng giọng quát tháo anh. Anh không chấp nhận chuyện vợ cãi chồng. Em cũng mặc kệ, thật sự, em không còn hơi sức mà giận với hờn…

Hôm ấy anh hẹn em đi ăn cùng với cơ quan anh, em hí hửng lắm, hứa hẹn với chồng là sẽ đi. Nhưng đúng lúc đó, em có việc đột xuất, em đành thất hứa và anh đi một mình. Về nhà, anh lại giận vợ, không nói câu nào suốt tối. Em làm lành thế nào anh cũng không chịu. Uất ức, em lại sang phòng ôm con ngủ, mặc kệ anh.
Em nhớ có lần, anh đòi hỏi em chuyện chăn gối, em mệt quá không đồng ý. Thế là, anh nói em không yêu anh và cả tuần sau đó, anh không nói chẳng rằng, không động vào người em dù chỉ một giây. Em biết lỗi nên đã xuống nước, muốn vui vẻ với chồng, thế mà anh dỗi em, nhất định không cười, không nói.

Còn có lần, em buôn điện thoại với bạn, chỉ là một người bạn cùng lớp nhưng là bạn trai, anh giận hờn vì ghen tuông. Anh bảo, không phải có tình ý gì thì làm sao lại nói chuyện lâu như vậy. Đó là do anh nghĩ, em không muốn bàn thêm. Không lẽ, em không được phép có bạn bè sao anh?

Chồng ạ, từ ngày chúng mình có con, em bận rộn hơn rất nhiều. Em đi làm, về nhà nấu cơm cho anh, cho con, em còn bận chăm con, dỗ dành con ăn, cho con học. Anh không phải làm gì, cũng không giúp em việc nhà cửa, em không trách anh. Nhưng có một điều, em không thể không chia sẻ với anh. Chúng mình đã là bố mẹ, đã có con cái lớn, anh đừng giận dỗi như trẻ con nữa. Em bây giờ không còn là người con gái anh yêu ngày trước. Tình yêu với chồng vẫn nguyên vẹn như xưa. Chỉ là tất cả những việc dỗi hờn, nhõng nhẽo, em đã không có thời gian để làm nữa. Mấy chuyện vụn vặt, anh hãy bỏ qua đi. Đâu phải em hoàn toàn sai, nếu anh cứ như thế, em làm sao chiều anh được. Mình đâu còn là thanh niên, yêu nhau rồi giận hơn. Mình đã là cha, là mẹ, mình còn bao nhiêu việc phải lo. Còn phải chăm sóc con cái. Nếu em cũng như anh, chỉ dành tâm huyết cho việc dỗi hơn, con ai chăm?

Anh trách em đủ thứ trên đời, nhưng anh có biết đâu, thời gian với em bây giờ là vàng là bạc, dù chỉ là một phút. Em mong muốn có được gia đình yên ấm, hòa thuận, chia sẻ với nhau. Còn anh, anh chỉ biết trách cứ vu vơ. Em bận chăm con, bận nghìn việc mà em vẫn làm tròn trách nhiệm của người vợ, người mẹ, không than vãn một lời. Lúc nào anh giận, em cũng làm lành với anh trước nhưng anh còn làm găng, không bao giờ chịu chủ động nói chuyện với em.

Nhà có 3 người, em, anh và con, cứ giận nhau, mặt sưng lên với nhau, đi ra đi vào đập mặt vào nhau, mệt mỏi lắm!

Ngày yêu nhau, em đúng là một cô bé hay nhõng nhẽo anh, nhưng bây giờ, em đã khác. Em không còn là người con gái chỉ biết yêu, chưa vướng bận gì. Em đã là người có gia đình, đã làm vợ, làm mẹ. Và em hiểu hơn ai hết, điều em cần làm là gì. Cất những giận hờn vu vơ đi để chuẩn bị sức khỏe, tin thần thật tốt còn lo cho con cái.

Anh, một người đàn ông trong gia đình, lẽ ra anh phải biết chia sẻ với vợ con thay vì những lúc anh giận dỗi. Thế mà, chỉ cần làm việc gì khiến anh không hài lòng là anh tỏ ra nghi ngờ, trách móc. Em mệt mỏi vô cùng anh có biết không. Mới đầu, em còn cho rằng chuyện đó thật khó chịu, em còn muốn làm lành với anh. Nhưng anh ạ, giờ đây, em không còn muốn làm việc đó nữa. Mặc anh đó, anh thích giận đến bao giờ thì giận, anh thích dỗi đến lúc nào thì dỗi. Em không có thời gian quan tâm đâu. Em chỉ muốn, vợ chồng hiểu nhau, tin tưởng nhau thì chẳng có gì phải nghi ngờ nhau cả.

Anh cũng hãy suy nghĩ kĩ những lời em nói, sống vì em nhé anh. Đừng làm mình là mẩy, đừng khiến cuộc sống của chúng ta và con  mệt mỏi hơn nữa nhé anh!

Vì chúng ta đã làm cha, làm mẹ hết rồi!

Lúc khó khăn mới hiểu "tình nghĩa vợ chồng"

01:41 |
Anh cầm nắm xôi và ném vào mặt chị thật mạnh. Chị tỉnh bơ, không rơi nước mắt cũng không lấy làm tức giận.

Chị cúi xuống, lặng lẽ nhặt nắm xôi lên và bảo con: “Thôi con ạ, đừng ăn nữa, cái này bẩn rồi, bố đã ném xuống đất thì không thể ăn. Thứ đã ném đi dù có nhặt lại cũng không còn như cũ, ăn vào chỉ sợ làm con đau bụng”. Câu nói đầy ẩn ý của chị không thể làm anh suy nghĩ hay chạnh lòng. Anh văng tực, chửi chị là đồ đàn bà mất nết, không biết dạy con, không nghe lời chồng.

Bao nhiêu năm nay chị chưa từng nghe chồng chửi mắng một câu. Dù chỉ một câu nặng lời anh cũng không nói. Ấy vậy mà, thời gian gần đây, khi anh ở nhà, không đi làm, anh sinh cục tính, khó chịu, cáu bẳn với chị. Công việc bấp bênh lại không dễ gì kiếm được với mức lương tốt, chồng chị ở nhà mấy tháng nay. Hiểu tâm lý chồng nên chị đã nhiều lần động viên anh, không một lời than vãn hay cằn nhằn. Thế nhưng, bản tính trong con người đàn ông khó hiểu, anh vẫn cau có, kiếm cớ gây sự với chị.

Mỗi lần chị nhắc anh ở nhà đón con, anh lại càu nhàu đó không phải việc của anh. Nhưng suy cho cùng, anh không đi làm, ở nhà rảnh rỗi, không đón con thì ai đón. Không lẽ chị đi làm về lại hùng hục đi chợ rồi đi đón con trong khi chồng mình vẫn ở nhà không có việc gì? Chị không muốn nói đến chuyện đó nhưng chỉ cần chị sai anh một tí là anh khó chịu, bực bội, quát tháo chị. Lòng chị buồn lắm, không biết thổ lộ cùng ai.
Mỗi lần chi đưa tiền cho anh là anh lại khó chịu ra mặt. Ý anh không muốn xin tiền của vợ, không muốn vợ cứ lắt nhắt đưa anh vài đồng. Nhưng không làm thế thì làm thế nào. Chị cũng đi làm công ăn lương, lương cũng chỉ có vài triệu, còn bao nhiêu khoản chi tiêu trong gia đình. Biết anh bức bối vì chưa kiếm được công việc, xin tiền vợ nhưng chuyện này là do anh, chị có lỗi chị. Chị bực bội vì thái độ của anh. Anh trút giận lên đầu chị, cứ như chị là người sai không bằng. Tất cả những chuyện đó khiến cho tình cảm vợ chồng trở nên mờ nhạt, dần dần xa cách. Anh thường xuyên cau nó, nói trống không, khó chịu với chị. Chị nhịn hết, thế mà anh vẫn làm tới.

Hôm trước, chị chưa được lĩnh lương vì công ty trả chậm. Lúc anh cần tiền chị cũng chưa đưa được cho anh, đành bảo anh mượn tạm ai đó rồi vài ba hôm chị đưa cho. Thế mà anh mắng chị luôn, nói chị bây giờ khinh anh, không muốn cung cấp tiền cho chồng nữa.

Chị đành câm nín không nói một lời nào. Hôm đó, chị có nói anh đưa con đi học, mua cho con 10 nghìn xôi. Anh xòe tay ra bảo ‘tiền đâu’. Chị ngạc nhiên hỏi ‘tiền gì?’. Anh quát ‘tiền mua xôi chứ còn tiền gì nữa’. Chị có vẻ khó hiểu ‘trời ơi, tiền mua xôi có 10 nghìn mà anh cũng không có nổi, anh còn hỏi em à? Em còn chưa biết anh ở nhà tiêu gì hết số tiền em đưa nhanh như vậy?’. Nghe chị nói, mặt anh bắt đầu biến sắc, anh lập tức gạt chân chống xem, chỉ vào mặt chị mà rằng ‘cô im mồm, đừng có ra cái giọng kiếm được tiền nhé. Tôi cho cô biết thế nào là xôi, là 10 nghìn’.

Nói rồi anh chạy ra đầu ngõ mua hẳn một túi xôi to, rồi ném xuống đất, như muốn ném vào mặt con, vào mặt chị. Chị thất vọng về thái độ và hành động của chồng. Lòng chị buồn khôn tả… Cũng kể từ đó, chị và anh không nói một câu nào. Việc đón con cũng không dành cho anh nữa. Chị nhận hết tất cả phần việc về mình, chị không cần anh động vào con. Từ hôm nay, chị và anh sẽ ly thân. Anh muốn làm gì thì làm, muốn tính sao thì tính, thất nghiệp đến bao giờ thì thất. Chị cũng sẽ không chu cấp tiền cho anh. Chị không đủ kiên nhẫn để nhịn người chồng này nữa rồi.

Cuộc sống với chị mà nói, chẳng còn gì quan trọng hơn con cái. Với người chồng thất nghiệp còn không biết điều ấy, chị chẳng còn bận tâm nữa. Cuộc hôn nhân này, muốn ra sao thì ra…

Cảm thấy có lỗi với "Phở"

17:50 |
Bây giờ, tôi lại thấy thương người con gái này vô cùng. Tôi thật sự cảm thấy có lỗi với người đã vì tôi mà phí hoài tuổi xuân.

Mỗi ngày, cô ấy gọi cho tôi cả chục cuộc điện thoại để cầu xin tôi cho cô ấy được yêu tôi. Chỉ cần được ở bên cạnh tôi lúc tôi cần, chỉ cần được ôm ấp tôi lúc cô ấy buồn là đã mãn nguyện lắm rồi. Cô ấy không đòi hỏi gì hơn, cũng không dám mơ tưởng tới danh phận. Cô ấy biết người phụ nữ ở bên cạnh tôi, là vợ tôi kia chẳng phạm phải sai lầm gì. Vợ tôi còn tốt hơn cả ngàn lần, ngàn vạn cô ấy. Cô ấy từng nói vậy và cầu xin tôi cho cô ấy một cơ hội. Sẽ không bao giờ cô ấy tiết lộ chuyện này.

Tôi từng nghĩ, người phụ nữ dựa vào tiền bạc của tôi mà sống, thật sự không đáng để tôi trân trọng. Tôi đã từng qua lại với cô gái ấy hơn một năm nay. Quả thực, đó là người con gái có tấm lòng nhân hậu, là người xinh đẹp lại hết mực chiều chuộng tôi. Nhưng với một gã mang tiền ra để mua chuộc lòng người như tôi, tôi nào cảm nhận được thứ tình cảm đó là tình yêu.

Tôi luôn tự cho mình là người đàn ông hào hoa, có vợ tôi còn muốn có vài cô bồ. Và trong số các cô bồ của  tôi, tôi chưa từng rung động thực sự với cô nào. Các cô ấy cũng hiểu rõ thân phận của mình nên sau khi không có được sự ‘sủng ái’ của tôi nữa thì sẵn sàng ra đi, nhận một khoản hời. Quãng thời gian bên cạnh người đàn ông như tôi, các cô ấy đã nhận được nhiều thứ vật chất đáng giá. Với họ như vậy là quá đủ, có cần gì hơn. Xác định không có danh phận gì, cũng không phải là tình yêu sống chết nên đâu có ai muốn có được tôi ngoài mục đích moi tiền.

Mỗi ngày, cô ấy gọi cho tôi cả chục cuộc điện thoại để cầu xin tôi cho cô ấy được yêu tôi. Chỉ cần được ở bên cạnh tôi lúc tôi cần, chỉ cần được ôm ấp tôi lúc cô ấy buồn là đã mãn nguyện lắm rồi. Cô ấy không đòi hỏi gì hơn, cũng không dám mơ tưởng tới danh phận. Cô ấy biết người phụ nữ ở bên cạnh tôi, là vợ tôi kia chẳng phạm phải sai lầm gì. Vợ tôi còn tốt hơn cả ngàn lần, ngàn vạn cô ấy. Cô ấy từng nói vậy và cầu xin tôi cho cô ấy một cơ hội. Sẽ không bao giờ cô ấy tiết lộ chuyện này.

Tôi từng nghĩ, người phụ nữ dựa vào tiền bạc của tôi mà sống, thật sự không đáng để tôi trân trọng. Tôi đã từng qua lại với cô gái ấy hơn một năm nay. Quả thực, đó là người con gái có tấm lòng nhân hậu, là người xinh đẹp lại hết mực chiều chuộng tôi. Nhưng với một gã mang tiền ra để mua chuộc lòng người như tôi, tôi nào cảm nhận được thứ tình cảm đó là tình yêu.

Tôi luôn tự cho mình là người đàn ông hào hoa, có vợ tôi còn muốn có vài cô bồ. Và trong số các cô bồ của  tôi, tôi chưa từng rung động thực sự với cô nào. Các cô ấy cũng hiểu rõ thân phận của mình nên sau khi không có được sự ‘sủng ái’ của tôi nữa thì sẵn sàng ra đi, nhận một khoản hời. Quãng thời gian bên cạnh người đàn ông như tôi, các cô ấy đã nhận được nhiều thứ vật chất đáng giá. Với họ như vậy là quá đủ, có cần gì hơn. Xác định không có danh phận gì, cũng không phải là tình yêu sống chết nên đâu có ai muốn có được tôi ngoài mục đích moi tiền.

Đàn bà yếu lòng

17:55 |
Chị tuyên bố rõng rạc với tôi rằng 'tao thề, nếu một ngày tao phát hiện chồng ngoại tình, tao sẽ ly hôn không thương tiếc, không do dự. Đã ngoại tình tức là tình yêu chấm dứt”.

Ấy thế mà, anh ta đã năm lần bảy lượt ngoại tình, chị vẫn chấp nhận, vẫn tha thứ, thậm chí chị còn chấp nhận sống trong nỗi đau khổ tột cùng, chấp nhận cảnh chung chồng với người đàn bà khác.

Chị vốn là một cô gái kiêu ngạo, có chút ngông vì chị là người phụ nữ đẹp, ăn nói dễ nghe, dịu dàng, xinh xắn. Chị là tâm điểm chú ý của rất nhiều người đàn ông. Ai cũng khao khát có được chị. Chính vì thế, chị càng có quyền lựa chọn. Bao nhiêu đàn ông đến bên chị, làm mọi cách để chị vui, vậy mà họ không lấy được lòng chị.

Cuối cùng, chị nhận lời yêu một người khá bình thường, cũng làm nhiều người ngạc nhiên. Bởi họ luôn nghĩ, đến giờ phút này mà chị chưa lấy chồng, tức là chị đang kén cá chọn canh. Nhưng chị mặc kệ, vì chị yêu anh nên chị quyết định chọn anh. Người đàn ông không giàu sang, quá đỗi bình dị với công việc bình thường. Chị cũng không mang tới tiền bạc. Chỉ vì yêu nên chị quyết định chọn anh. Tình yêu với chị đơn giản lắm, không như người ta vẫn nghĩ đầy vụ lợi và nhuốm màu tiền bạc.

Chị yêu anh, yêu đến tận cùng. Chị cũng từng nói với anh rằng ‘nếu sau này anh phạ bội em, em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh. Em sẽ bỏ anh, lúc đó anh đừng trách em tàn nhẫn’.

Cũng 5 năm rồi kể từ ngày chị nói câu đó. Con của chị bây giờ đã được 3 tuổi. Chị vui buồn có, hạnh phúc có, khổ đau có. Chị cảm thấy cuộc sống này thật sự ý nghĩa từ khi có con. Chị bỏ bê chồng con nhiều hơn trước, cũng không còn thời gian dành cho anh. Không biết có phải vì lý do đó mà anh chán chị, anh ngoại tình…

Ngày biết tin anh ngoại tình, chị khóc như mưa. Chị không bao giờ ngờ rằng, chồng mình lại là người đàn ông phản bội. Chị viết vội đơn ly hôn khi nước mắt còn lưng tròng. Nhưng không hiểu sao, khi thấy anh, nhìn vào mặt anh và con, chị lại không đành lòng. Chị suy nghĩ mấy đêm, gầy người, hao mòn nhan sắc và cuối cùng chị quyết định, bỏ qua mọi việc, coi như không biết gì.

Nhưng chị càng nhịn thì anh càng lấn tới. Anh vẫn ngoại tình lén lút sau lưng chị. Nghĩ rằng vợ tin tưởng mình nên anh càng quấn quýt với bồ hơn. Lần đó, vì không thể nào chịu nổi, chị quyết định làm lớn chuyện. Chị dọa sẽ nói với bố mẹ anh. Anh quỳ gối cầu xin chị và hứa rằng, lần sau sẽ không bao giờ như thế nữa.

Chị lại mủi lòng tha thứ. Nhìn con khóc, chị đau lòng biết bao. Nhớ lại câu nói của mình năm ấy, chị lại hận bản thân mình yếu mềm. Đúng là đàn bà mềm lòng, luôn luôn tha thứ và chấp nhận dù người đàn ông của mình có lừa dối đi chăng nữa. Chị đã không còn là người phụ nữ quyết đoán ngày trước, nói một là một. Chị giờ đây do dự, do dự ngay với chính số phận và cuộc đời của mình. Chị biết, sống với anh, có ngày anh sẽ ngựa quen đường cũ, sẽ lại ngoại tình hoặc vẫn đang ngoại tình nhưng chị vẫn cam lòng, chấp nhận kiếp chồng chung.

Hôm nay, nhìn anh đèo người đàn bà khác, chị như cắt đừng khúc ruột. Chị đau lắm nhưng không biết làm gì, chỉ biết ôm con vào lòng mà than khóc. Trời ơi, giá như được làm lại, chị đã không bao giờ lấy anh. Giá như được làm lại, chị đã chọn người đàn ông khác. Đàn bà mềm lòng là thế, mãi mãi phải sống vì con…

Đau khổ vì gò má cao

17:39 |
Nhiều khi chị nghĩ, đúng là gò má chị cao thật. Nếu phải người mê tín, họ không chấp nhận chị cũng đúng thôi.

Thế là, chị ly dị chồng… Chị bỏ chồng không phải vì chuyện gì to tát, không phải chị ngoại tình, chồng chị lăng nhăng. Chị bỏ chồng vì cái gò má. Mà theo nhà chồng thì, chị là người gieo họa cho con trai họ, cái gò má cao của chị có thể một ngày nào đó sẽ khiến con trai họ rơi vào bước đường cùng.

Chị cũng không nhớ đây là lần thứ mấy chục người ta nói câu này,  bố mẹ chồng chê bai chị gò má cao nữa. Bao nhiêu lời ra tiếng vào, chị đã nghe đủ cả. Trước khi đến với anh, chị đã có nhiều người theo đuổi. Nhưng lần nào đưa chị về ra mắt, chị cũng bị từ chối phũ phàng. Chị không hận bố mẹ họ, chị chỉ hận người đàn ông chị yêu không đủ bản lĩnh đối diện với dư luận, tình yêu không đủ lớn để giữ chân chị. Buồn lòng nhưng đôi lúc lại cảm thấy may mắn vì những gã như vậy chẳng xứng cho chị yêu.

Đến khi chị gặp được anh, người đàn ông thật lòng yêu thương chị, sẵn sàng đối diện với những lời dị nghị kia để cưới chị, chị mới cảm thấy được an ủi phần nào. Nhưng khổ thay, được chồng thì lại gặp phải gia đình chồng chẳng ra sao. Chị đã hiểu, hôn nhân không được sự chấp thuận của bố mẹ khổ đến nhường nào.

Trước đây, khi bố mẹ anh khước từ chị, thấy anh đấu tranh đến cùng, chị cũng có thêm dũng khí để đối diện với anh. Chị nói với anh rằng, chỉ cần anh yêu thương chị, chị hi vọng, bố mẹ anh rồi cũng sẽ nhận ra tấm lòng chân thành. Thế mà sống với nhau những 3 năm rồi, họ nào biết được, chị thực sự coi họ như người thân ruột thịt trong nhà. Bao nhiêu lời đồn không hay về cái gò má cao của chị, họ mang ra nói với thiên hạ hết. Rồi họ còn nói, chị cố tình quyến rũ con trai họ để rồi mấy năm qua, con trai họ không làm ăn phát đạt được, không phất lên được và cũng ốm đau suốt ngày.

Chẳng lẽ, anh không kiếm ra tiền là tại chị? Nếu vậy thì chị đúng là cái họa của anh rồi. Chị nhiều lần khóc lên khóc xuống, than vãn với chồng về chuyện đó. Nhưng anh vẫn kiên định, vẫn động viên chị hết lòng, nín nhịn vì hạnh phúc gia đình.

Nhiều khi chị nghĩ, đúng là gò má chị cao thật. Nếu người mê tín, họ không chấp nhận chị cũng đúng thôi. Nhưng vì chồng yêu chị hết lòng, nên chị vẫn quyết định bước chân vào gia đình anh làm dâu. Dù rằng không thể đổ tội cho chị đã làm anh gặp nhiều khó khăn, nhưng đúng là, từ khi chị và anh làm vợ chồng, anh dường như ốm lên ốm xuống. Chị cảm thấy mệt mỏi lắm, càng lo lắng cho tương lai của con cái sau này.

Hôm đó, anh gặp tai nạn nặng, gãy cả chân và tay phải băng bó. Chỉ vì một kẻ đi ngược chiều đâm vào xe anh. Mẹ anh gào lên trong điện thoại khi gọi cho chị ‘cô về mà xem chồng cô, con trai tôi nó vì cô mà ra nông nỗi này này. Tôi đã cấm cô bước chân vào gia đình này rồi mà cô không chịu nghe tôi. Từ ngày cô về đây, nó đã được ngày nào yên chưa? Hôm nay nó ra nông nỗi này, tôi cầu xin cô tha cho nó một mạng. Cô ra đi để nó được sống yên ổn. Tôi thương con tôi, tôi chỉ có nó làm chỗ dựa. Cô yêu nó thì làm ơn làm phúc đi lấy chồng khác, để nó được lấy vợ mới. Coi như người làm mẹ này cầu xin cô’.

Nghe những lời đó, chị như đứt từng khúc ruột. Chồng chị bị tai nạn còn nằm kia, chị chưa biết anh như thế nào, sống chết ra sao, thế mà mẹ anh cứ gào lên. Chẳng lẽ, bà không cho chị gặp chồng. Thôi thì, mẹ chồng đã nói như thế, đã dứt tình như thế, lần này cũng vì chồng tai nạn nặng, nếu anh qua khỏi, chị sẽ ra đi. Chị thề là sẽ không làm ảnh hưởng tới cuộc sống của anh nữa, trả tự do và sự thảnh thơi cho anh.

Chị biết, tất cả những việc này không phải do chị gây nên, chỉ là do mẹ chồng chị mê tín. Nhưng thôi, vì sự bình yên của gia đình này, vì chị không thể chịu đựng thêm được nữa, chị quyết định ly dị chồng. Nếu anh thật lòng yêu chị, còn muốn có được mẹ con chị, anh sẽ không bắt chị sống mãi trong gia đình mà ngày ngày chị phải đối diện với những lời dị nghị, dày vò con tim. Chị không còn sức lực nữa, giới hạn của chị đã đi đến tột cùng rồi.

Bây giờ chị thực sự cảm thấy mệt mỏi, chán nản. Chỉ cầu mong sao cho anh qua khỏi nạn này. Có như vậy, chị ra đi mới thấy lòng thanh thản. Thật buồn cho câu chuyện gò má cao. Không lẽ trên đời này, những cô gái có gò má cao chịu khổ cả đời hay sao?

Chuyện tình cảm động của cặp vợ chồng và chiếc bình hoa

17:27 |
Nhìn thấy chiếc bình hoa mẹ tặng, cô đã nâng niu và giữ gìn bao lâu nay bị vỡ như thế. Nước mắt Hoa rơi, cô nhặt từng mảnh thủy tinh vỡ vụn…

Lấy nhau trước sự phản đối kịch liệt của gia đình nhà vợ, My và Tuấn tìm mọi cách để có thể lấy được nhau. Hai người đã liều mình “ăn trái cấm” để có thai ép bố mẹ My cho cô về làm vợ Tuấn được. Ngày cưới My tủi thân, khóc ròng vì cách bố mẹ đối xử với mình.

Chỉ vì My nhất quyết không chịu nghe bố mẹ lấy tên công tử giàu có ở trên phố, chạy theo tình yêu nghèo túng của mình. Từ một cô gái được mệnh danh là “tiểu thư” My đã trở thành một người vợ quê mùa bẩn thỉu, lúc nào cũng đầu tắt mặt tối với gánh hàng rong trên vai.

My đi lấy chồng, ba mẹ cô chẳng cho con gái mình bất kỳ một thứ gì. Cô chỉ ngậm ngùi xin ba mẹ chiếc bình hoa mà bố mẹ năm sinh nhật 16 tuổi của cô mẹ đã mua tặng. Ngày ngày cô vẫn nhìn và để nó ở chỗ trang trọng nhất trong nhà như một món đồ quý giá mà cô có được.

Ấy vậy cũng được 3 năm, kể từ ngày cô dứt áo theo Tuấn về làm dâu. Bao cơ cực, khó khăn cô cũng quen dần. Biết vợ đã hy sinh nhiều vì tình yêu, vì gia đình nên Tuấn rất thương vợ. Anh cố làm thật nhiều, hết cả thời gian nghỉ ngơi chỉ mong sao vợ cô bớt khổ, được sung sướng hơn thôi.

Một hôm đi làm về mệt quá anh vứt luôn cái áo ra gần bàn học của con. Chẳng may bình hoa của vợ để đấy vỡ choang xuống đất. Thấy tiếng đổ vỡ trong nhà, đang làm vườn My chạy vội vào. Nhìn thấy chiếc bình hoa mẹ tặng, cô đã nâng niu và giữ gìn bao lâu nay bị vỡ như thế. Nước mắt Hoa rơi, cô nhặt từng mảnh thủy tinh vỡ vụn rồi chẳng may bị cứa vào tay chảy máu. Thấy vậy, Tuấn vội vàng đỡ vợ dậy và xin lỗi rối rít.

- Vợ à! Anh xin lỗi vợ, tại anh sơ ý đã làm vợ lọ hoa mà em trân quý. Để anh ghép lại nó được không vợ.

- Đồ đã vỡ rồi sao có thể làm lại như cũ. Có phải ba mẹ rất ghét và cả cuộc đời này không bao giờ tha thứ được cho em không? – My nhìn chồng rơi nước mắt.

- Không phải đâu. Tất cả là tại anh nên bố mẹ mới giận em như thế. Anh là thằng đàn ông tồi, không thể mang lại hạnh phúc cho người mình yêu thương, lại còn là kẻ phá hoại đồ nữa. Hay là em bỏ anh đi, em xinh đẹp chắc chắn sẽ có người đàn ông nào đó mang lại cuộc sống sung túc hơn anh gấp vạn lần.

- Anh nói gì đấy, đã bao giờ em than phiền hay trách móc gì anh chưa? Là em chọn cuộc sống này, em sẽ chấp nhận tất cả. Chỉ cần có anh ở bên, nếu có thể ba mẹ cũng tha thứ cho em thì tốt biết mấy.

- Anh sẽ có cách khiến bố mẹ tha thứ và chấp nhận cả anh nữa. Hãy tin ở anh, vợ yêu à. Anh không dám hứa cho em một tương lai sống trong sang giàu, nhưng anh hứa cả cuộc đời này anh sẽ làm tất cả để mang lại hạnh phúc, niềm vui cho em. Anh nợ em cả cuộc đời này, vì anh mà em đã phải hi sinh quá nhiều rồi.

- Anh có cách gì khi chúng ta chẳng thể nuôi nổi chúng ta nữa. Bố mẹ em chỉ có thể tha thứ, khi chúng ta trở lên giàu có nhất nhì thị trấn này thôi.

- Em yên tâm, anh sẽ cố gắng để điều đó trở thành hiện thực. Anh sẽ làm tất cả để em được vui, và không hối hận đã lấy anh.

Ôm chồng khóc thổn thức, My cảm nhận được hơi ấm trong lồng ngực chồng. Có lẽ cô đã tìm được người thực sự yêu thương mình, My thấy điều đó ở chồng. Anh sẽ làm được, cô tin là như thế.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, cô bất ngờ nhìn thấy chiếc bình hoa hôm qua bị vỡ đã nguyên lành trở lại. Cô không tin điều đó là thật, bởi chẳng có một vết nứt nào trên chiếc bình đó. Cô biết chồng cô, đêm qua đã đi mua một chiếc bình mới thay vào đó. Có lẽ anh sợ cô buồn, sợ những mảnh vỡ kia sẽ làm tổn thương cô. Cuộc đời này, người là lá chắn bảo vệ cô trước những gian nguy chẳng ai khác ngoài chồng.

Nhìn chồng đang ngủ ngon, cô không quên đặt lên môi chồng một nụ hôn và câu cảm ơn đầy tình cảm. Hạnh phúc của vợ chồng cô chỉ đơn giản là trao nhau những yêu thương bình dị, cùng nhau ăn bữa cơm đạm bạc, và cùng nắm tay nhau vượt qua tất cả khó khắn.

Bỏ về nhà mẹ đẻ ngay đêm tân hôn

06:23 |
Tôi không thể ngờ, tình yêu mấy năm của chúng tôi thật sự không bằng mấy đồng tiền trong phong bì cưới và vì nó mà chúng tôi đã bỏ về nhà mẹ đẻ ngay đêm tân hôn.

Nói ra thì thiên hạ cười vào mặt vợ chồng tôi nhưng đúng là không thể ngờ, tình yêu mấy năm của chúng tôi thật sự không bằng mấy đồng tiền trong phong bì cưới. Có phải khi yêu tất cả đều ngọt ngào mặn nồng nhưng động đến tiền bạc bắt đầu mới bộc lộ bản chất, lộ ‘nguyên hình’.

Tôi, vốn không phải người chi ly trong chuyện tiền bạc. Từ ngày yêu anh, tôi cũng luôn là người chủ động chi trả tiền cho các bữa tiệc, các cuộc liên hoan hay kể cả hai đứa đi ăn cùng nhau. Đã yêu nhau và xác định lấy nhau nên tôi nghĩ, tiền của anh cũng là của tôi, có quan trọng gì mà phải tính toán. Sự tính toán về vật chất khiến tôi cảm thấy tình yêu không còn màu sắc của sự chân thành.

Tôi chỉ biết yêu anh, cũng đâu cần biết anh nghèo hay giàu, bố mẹ anh làm gì. Tôi mặc kệ những lời gièm pha bên ngoài nói anh là người chi li này nọ. Tôi nghĩ, đàn ông tiết kiệm được là tốt, sau này còn lo cho vợ con. Với lại, nhiều lúc thấy anh hay kêu hết tiền, tôi lại lo lắng, lại chu cấp cho anh. Một người con gái như tôi lẽ ra phải được người yêu g lăng, cưng chiều. Đổi lại, tôi rất hay chiều anh và có lẽ tôi đã chiều hư anh rồi. Nên đến cả vật chất, anh cũng lợi dụng tôi ra trò mà tôi không hề nhận ra.
Đó là khi yêu, đơn giản chỉ vì yêu nên tôi làm tất cả vì người mình yêu, không hề suy diễn gì về những hành động của anh.

Nhưng, cho đến ngày chúng tôi lấy nhau và đúng hơn là trong đêm tân hôn, tôi và anh đã xảy ra một trận cãi vã lớn. Mẹ anh chính là người can thiệp và chửi mắng tôi khiến tôi không tài nào chịu được. Nghĩ đến viễn cảnh xa vời, phải chịu những lời nhiếc móc, sống không thoải mái trong nhà chồng là tôi ức nghẹn. Tôi nghĩ thầm, thà là đi hôm nay còn hơn để đến ngày sau.

Suy cho cùng cũng vì chuyện tiền phong bì mừng cưới. Tiền mừng của bạn bè tôi, tôi muốn giữ lại để biếu bố mẹ mình, vì gia đình tôi cũng làm cỗ bàn cho tôi, tôi chưa biếu được bố mẹ đồng nào. Thế mà, cả anh và mẹ anh đều khăng khăng không được. Mẹ anh còn tính toán là, bạn tôi cũng có mấy mâm về nhà anh ăn nên phải để lại tiền đó cho gia đình anh.

Thật ra, tôi chỉ muốn nói chuyện này với chồng vì nghĩ, bố mẹ chồng thế nào chả cho chúng tôi. Ai ngờ anh đi nói với mẹ anh. Mẹ chồng không những không cho con cái mà còn đòi lấy hết, và nhất định không chấp nhận tôi mang tiền biếu bố mẹ mình như thế. Nghĩ lại, thấy thật chán chồng. Không hiểu tại sao anh lại có suy nghĩ như vậy. Tại sao anh lại nói với mẹ anh như thế. Tôi thất vọng về chồng vô cùng. Một người không tâm lý, chuyện đó mà cũng đi mách mẹ thì thử hỏi, còn chuyện gì anh không nói với mẹ anh nữa.

Càng thấy nhà chồng như vậy, tôi càng điên lên. Tôi bảo chồng, thế thì vàng bạc tôi mang trả bố mẹ tôi hết. Bố mẹ tôi hoàn cảnh, đâu có nhiều tiền. Làm cỗ bàn cho con cái, giờ phải có đồng nào đó đưa bố mẹ. Còn nhà chồng, đã cưới được con dâu rồi còn đòi gì nữa. Bây giờ, mẹ tôi mất không con gái cho nhà người ta, đã đủ buồn lắm rồi. Con cái phải có trách nhiệm với bố mẹ. Tiền mừng của bạn anh, tôi cũng đâu cấm anh đưa cho mẹ anh.

Thế mà anh hùng hổ chửi bới tôi, nói tôi là loại không biết điều, sống mà không biết trước sau. Tôi thật sự thất vọng về chồng. Mẹ anh bênh con trai nên tới quát tháo, chửi bới tôi. Mẹ anh bảo ‘đã về nhà này thì phải theo phép nhà này, chứ không phải như ở nhà cô. Đừng lên mặt ở đây, không ai chấp nhận cái lối sống đó của cô đâu’.

Nghe mẹ anh nói vậy, tôi ức đến tận cổ. Nhưng tính tôi không chịu thua ai bao giờ. Nhà anh càng găng, tôi càng điên. Tôi nhất định phải làm theo ý mình bằng được. Vì anh đã không biết điều. “Ngày yêu nhau tôi cung phụng anh ra sao, anh lễ độ với bố mẹ tôi thế nào, bố mẹ tôi mới cho tôi cưới anh. Bây giờ anh thay trắng đổi đen, định cùng mẹ bắt nạt tôi, dạy bảo tôi sao. Còn lâu nhé”. Tôi nói như tát vào mặt anh.

Nói rồi, anh bực quá tát tôi mấy cái đau điếng, còn mẹ anh bảo tôi, ‘không sống được thì về luôn đi’. Tôi bực quá, xách luôn túi đồ còn chưa kịp bỏ vào tủ, cầm tấm ảnh cưới đập tan tành. Tôi thề là sẽ không chấp nhận chuyện này. Hôm nay đã thế, sau này sống làm sao. Tôi quyết định từ bỏ chồng, bỏ về nhà mẹ đẻ ngay đêm tân hôn. Dù có thế nào, toi cũng sẽ tự giải quyết việc này, chấp nhận tất cả. Thà là đau một lần còn hơn nhún nhường, nín nhịn để đau cả đời.

Đề tài không bao giờ cũ "Yêu người có gia đình"

19:59 |
Những mối quan hệ mở khiến con người dễ rơi vào các mối tình phức tạp, mà điển hình là rung động trước người đàn ông đã có gia đình.

Ngày nay, có người cho rằng ngoại tình đã trở thành một vấn đề không mới, nhưng càng có xu hướng tăng trong thời buổi hiện đại. Người ta luôn tự hỏi, đàn ông có gia đình tại sao lại hấp dẫn chị em phụ nữ như thế? 

Trước tiên, phụ nữ thích sự bảo bọc. Phong thái của người đàn ông đã có vợ toát lên vẻ tự tin đạo mạo của người từng trải. Điều đó không thể tìm kiếm ở những chàng trai tuổi đôi mươi năng động nhưng thiếu trải nghiệm. Mặt khác, khi gắn kết với một người đã có gia đình, đồng nghĩa ta chấp nhận một mối quan hệ không ràng buộc và chẳng thể “đơm hoa kết trái”. Chính vì thế, nó khiến những người phụ nữ phóng khoáng chọn tình yêu với đàn ông đã có vợ để có thể tự do và không còn cảm thấy nặng nề trước vô số áp lực trong một mối tình chính thức.

Số khác, yêu người đàn ông có gia đình để trải nghiệm cảm giác phiêu lưu. Dẫu không hề muốn, nhưng ta cũng đành thừa nhận rằng tình yêu trong bóng tối luôn có sức quyến rũ kì lạ. Ở độ tuổi 25 đến 30, sự thay đổi tâm sinh lí cùng những chông chênh khi lột xác từ một thiếu nữ năng động trở thành người phụ nữ trưởng thành, đa phần chị em thường rơi vào trường hợp này. 
Theo cách viết văn chương, đó là trạng thái "thèm trải nghiệm". Họ không thể chấp nhận những chàng trai vẫn còn bồng bột và họ yêu người đàn ông chín chắn hơn. Gia đình và con cái của anh ta vô hình trở thành "điểm sáng" để họ biết đây là người đàn ông đầy tự tin và khác hẳn đàn ông chưa có tổ ấm vẫn đang thèm khát chinh phục phái nữ.

Ta hãy gạt bỏ những ràng buộc đạo đức, rằng đôi khi tình cảm là thứ không thể kiểm soát. Có thể ban đầu bạn nghĩ rằng nó chỉ là một mối quan hệ chớp nhoáng, nhưng rồi nó chiếm ngự hết tâm hồn bạn. Rằng anh ta quá hấp dẫn, quá trải đời để hiểu bạn cần gì và muốn gì. Và rồi, chính bạn cũng không biết từ lúc nào đã phải lòng người đàn ông đã có gia đình.

Vậy, có nên tiếp tục mối quan hệ bị cả xã hội “lên án” hay không?

Rất khó để người ta đưa ra những giải pháp trong tình yêu, bởi trong từng trường hợp cụ thể, cách xử lí sẽ khác nhau. Xét về bản chất, đàn ông là người tham lam, anh ta muốn có nhiều hơn nhưng lại sợ mất đi. Nếu như tình yêu dành cho bạn đủ lớn để tiếp tục mối quan hệ một cách nghiêm túc và công khai, có lẽ mối tình của bạn sẽ đơm hoa kết quả. Tuy nhiên, một sự thật cay đắng rằng, phần lớn đàn ông đều không muốn làm vậy.

Có một câu chuyện được đăng trên diễn đàn dành cho phụ nữ: người phụ nữ yêu một anh chàng lịch lãm đến điên cuồng, nhưng rồi chị phát hiện ra anh ta đã có vợ và sắp có con. Ban đầu, chị quyết mọi cách giành lại anh. Cho đến một hôm, nhìn thấy người vợ đang mang bầu, chị lại không nỡ làm như vậy.

Đó là một trong hàng loạt trường hợp mà phụ nữ sẽ gặp phải khi yêu người đàn ông đã có gia đình. Bạn có sẵn sàng phá hủy tất cả mọi thứ mà người phụ nữ khác đã gầy dựng lên để giành lấy tình yêu của đời mình? Hơn nữa, nếu như người đàn ông ấy bỏ vợ theo bạn, rất có khả năng ngày nào đó anh ta cũng sẽ bỏ bạn theo người khác. 

Có một phát ngôn của ca sĩ Hồ Ngọc Hà đã được công chúng thừa nhận và thán phục: “Tôi không còn trẻ để sống bản năng, nhưng cũng không đủ già để sống chấp nhận”. Trường hợp của người phụ nữ yêu người đàn ông có vợ cũng rơi vào lằn ranh của việc sống bản năng hay chấp nhận. Họ không còn trẻ để điên cuồng bốc đồng như thuở 20, nhưng cũng không già để buộc phải chấp nhận một tình yêu trong bóng tối và bị xẻ đôi. 

Bạn có thể chịu đựng được khi ngày sinh nhật của mình mà người đàn ông bạn yêu buộc phải ở nhà với con cái? Trong những dịp lễ tết, chỉ mỗi bạn hiu quạnh trong căn nhà, chờ người tình không bao giờ đến. Đôi khi, phụ nữ cho rằng hy sinh và cam chịu là đức tính tốt. Nhưng điều cần làm, bạn hãy luôn tự nhủ bản thân mình rằng bạn xứng đáng có một đời sống tình cảm trọn vẹn nhất, không chia sớt, không tranh giành.

Dù là người đã trải qua nhiều mối tình hay mới bước vào cửa yêu, đôi khi ta cũng rung động trước một người khác phái đầy hấp dẫn, lao vào một mối tình không hề an toàn. Hãy xác định cho mình một con đường để dừng lại trước những tình cảm không rõ ràng. Và mối tình với một người đàn ông đã có vợ không bao giờ là điều khôn ngoan.

Chồng đem "tiền tỷ" mua nhà cho nhân tình

08:21 |
Khi nghe tôi giới thiệu bản thân mình, cô nhân tình của chồng chẳng có gì bất ngờ. Mà người như rơi xuống vực sâu là tôi.

Năm nay tôi đã 32 tuổi. Tôi có hai con, cháu trai đã được bảy tuổi, bé gái được năm tuổi. Hiện tại tôi đang làm quản lí cửa hàng bán đồ lưu niệm cho khách du lịch. Tám năm trước, khi tôi còn là nhân viên, tôi đã quen anh, một hướng dẫn viên du lịch. Vài lần gặp gỡ, tôi đã bị nét phong trần quyến rũ của anh đánh gục. Không chỉ vậy anh còn có tài ăn nói. Tôi xiêu lòng khi nghe anh tán tỉnh. Vượt qua sự ngăn cản của bố mẹ, tôi và anh lấy nhau. 

Cưới nhau về, tôi và anh sống riêng trong căn hộ bố mẹ tôi đã chuẩn bị trước. Cuộc sống không quá vất vả vì cả hai đều ổn định công việc. Nếu khéo vun vén, tiết kiệm thì không có gì đáng lo. Anh đã từng học quản trị kinh doanh nhưng ra trường không xin được việc. Nhờ sự hậu thuẫn của bố mẹ tôi, cộng với số vàng cưới, anh mở công ty quảng cáo. Công ty không quá lớn nhưng dù sao anh cũng không còn phải đi đây đi đó như trước. Mặt khác tôi cũng có thể biết được anh làm gì nên cảm thấy yên tâm hơn.

Vậy mà, một năm trở lại đây, hàng tháng anh không đưa được cho tôi một đồng và cũng lạnh nhạt với vợ con. Lúc thì anh lấy lý do máy móc hỏng hóc phải sửa, khách hàng nợ tiền, rồi anh ở lại công ty qua đêm để hoàn thành nốt kế hoạch, phải đi công tác để ký hợp đồng… Dù rất buồn nhưng tôi nghĩ anh đang khó khăn nên cố gắng chắt chiu, vun vén cho gia đình. Hai đứa con càng lớn, càng phải chi tiêu nhiều, còn tôi, nửa năm trời không dám mua bộ quần áo mới. 

Cách đây hai tuần, hôm đó cô giáo ở nhà trẻ nơi con gái tôi đang học gọi điện mời đến có việc gấp. Chuyện cũng không có gì quá lớn, đoàn khám răng muốn nhổ răng cho bé, cô giáo cần ý kiến của phụ huynh và dỗ dành cho bé chịu hợp tác. Trên đường về, tôi đi đường tắt cho nhanh. 

Nhưng đúng lúc rẽ vào ngõ, tôi nhìn thấy chồng mình cầm một bó hoa, đi vào trong một căn nhà. Và người mở cửa là một cô gái trẻ măng, anh dựng xe xong, cô gái đó liền ôm eo anh đi vào nhà. 

Tôi thấy choáng váng cả đầu, tay chân lạnh ngắt. Tôi vào quán nước đối diện ngồi đợi. Phải hơn hai tiếng đồng hồ, chồng tôi và cô ta mới ra khỏi nhà. Trước khi lên xe, chồng tôi còn hôn má cô cô ta. Hai người có vẻ rất quyến luyến. Mặt mũi tôi nóng bừng, cổ họng thì đắng ngắt. 

Tôi về chỗ làm nhưng bần thần chẳng biết làm gì. Về nhà, tôi im lặng và cũng không nói gì với anh. Sáng hôm sau, tôi đến nhà cô ta rất sớm. Phải nói là cô ta khá trẻ và rất đẹp năm nay cô ấy chỉ mới 19 tuổi đang làm nhân viên cho khách sạn. Cô ta nhỏ hơn chồng tôi 17 tuổi. 

Khi nghe tôi giới thiệu bản thân mình, cô ta chẳng có gì bất ngờ. Mà người như rơi xuống vực sâu là tôi. Cô ả nhân tình nói: "Em biết chị là vợ anh M, em biết khá rõ về gia đình chị, nhưng anh M nói sẽ li dị với chị đó, chị biết chưa?". Tôi tức giận gào lên: "Ai có quyền li dị, ai đồng ý, hai người quen nhau khi nào?". 

Nghe cô ta nói mà tôi muốn chết cho xong. Họ quen nhau đã hơn một năm nay. Ngôi nhà này trị giá tiền tỷ kia là chồng tôi mua cho cô ta. Việc anh lui tới ăn ngủ nơi đây rất thường xuyên. Ả nhân tình kiêu hãnh như người chiến thắng. Cô ta bảo tôi về nhà xác nhận với chồng mình đi và tốt nhất là tôi nên đồng ý li dị để nhận được khoản trợ cấp nuôi con, còn cố chấp, tôi sẽ mất tất cả. 

Tôi tức giận vô cùng, cứ nghĩ anh sẽ biết lỗi, sẽ lo lắng khi tôi phát hiện ra sự thật. Nào ngờ, tôi chưa kịp nói câu nào, anh đã mắng tôi: "Ai cho phép cô đến đó, ai cho cô nhục mạ người ta. Giờ cô đã biết hết rồi thì nên li dị cho sớm".

Bao nhiêu nỗi buồn, nỗi ấm ức và sự chịu đựng bấy lâu nay tôi tuôn ra hết. Tôi kêu anh là kẻ phản bội, kẻ ăn cháo đá bát, là đồ tồi. Anh không đánh tôi mà đập nát hết tất cả đồ đạc trong nhà. Tôi gào lên hỏi lý do vì sao anh đối xử như vậy với tôi. Nào ngờ, anh trả lời lạnh lùng: “Cô không có lỗi gì hết, chẳng qua là vì tôi chán cô rồi. Giờ tôi tìm được người con gái hợp với tôi, mong cô giải thoát cho tôi”. Anh nói xong ra sân lấy xe bỏ đi. Tôi nghe anh nói vậy, thấy chẳng còn gì nữa, chẳng còn chút sức lực để níu kéo.

Hai tuần nay, tôi và hai con về nhà mẹ đẻ. Lúc tôi đi, căn nhà như chiến trường, tôi cũng chẳng thèm dọn dẹp. Tám năm trời, hai đứa con, biết bao tình nghĩa. Tôi đã hi sinh đã vun vén cho gia đình nhỏ của mình. Trong đầu lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chồng con. Chưa bao giờ dám tiêu xài phung phí cho bản thân. Nhờ ai mà anh có được như ngày hôm nay? Vậy mà, anh đáp lại tấm chân tình của tôi như thế đấy. 

Các bạn ơi, tôi chẳng còn thiết tha gì nữa hết. Tôi đã nói với anh, tất cả tài sản sẽ chia làm ba phần. Tôi, anh và hai con. Anh trai tôi đang ở nước ngoài, anh ấy nói sẽ làm thủ tục cho tôi xuất ngoại. Tôi muốn rũ bỏ tất cả, đưa hai con theo cùng. Tôi muốn chúng quên hết về người cha tồi tệ đó.

Chắc chắn, ra nước ngoài, chúng sẽ hiếm có thể gặp bố. Như vậy có công bằng với các con không? Còn nếu ở lại, 3 mẹ con tôi biết sống như thế nào? Đưa con về cho chồng nuôi, liệu bà mẹ kế chỉ hơn các con chục tuổi đó có thể chăm lo gì cho con đây? Tôi không biết phải làm sao nữa, mong nhận được lời tư vấn của các bạn!

Điếng người "Em cứ ngoại tình đi nhưng đùng để hậu quả"

19:15 |
Tôi không ngờ người chồng vừa mới cưới được 1 tháng lại nói với tôi như vậy, trong tôi bây giờ anh chỉ là kẻ đốn mạt.

Ngày cưới tôi rạng rỡ, hạnh phúc trong tay chồng mình bao nhiêu thì sau đó đúng 1 tuần, những lời anh nói khiến tôi bàng hoàng và không thể tin được. Hóa ra, cái thứ tình cảm mà anh dành cho tôi lại tầm thường và rẻ rúng đến vậy. Dường như anh cưới tôi chỉ là để có chắc một cô vợ ở Việt Nam. Anh cũng chẳng quan tâm tôi yêu anh thế nào, đạo đức tôi ra sao. 

Ai đời, vừa cưới xong 1 tuần, nằm trong vòng tay chồng, anh thủ thỉ vào tai tôi: 'Anh đi du học nước ngoài, em ở nhà nếu buồn quá cứ ngoại tình, không để hậu quả là được. Em kín kẽ một chút thì chẳng sao cả. Anh thoải mái trong chuyện này'.

Tôi nghe chồng nói mà bưng mặt khóc…

Tôi năm nay 27 tuổi, vừa mới kết hôn được 1 tháng. Tình yêu của tôi là sự ngưỡng mộ của rất nhiều người. Chúng tôi yêu nhau tới 5 năm, từ ngày tôi tốt nghiệp đại học. Ra trường, hai đứa phấn đấu cho sự nghiệp, chờ đợi nhau học hành, thăng tiến… Ai ai cũng xuýt xoa khen chúng tôi chung thủy, có ý chí. Tôi tự hào về anh, về tình yêu mà chúng tôi giữ gìn tới tận giờ phút này.

Hồi đầu năm, anh nhận được quyết định cử ra nước ngoài du học 3 năm. Đó thực sự là một cơ hội tốt cho anh thăng tiến trong sự nghiệp. Cả anh và gia đình hai bên đều rất vui. Tới lúc này mọi người nói không thể trì hoãn thêm chuyện cưới xin được nữa vì muốn hai đứa ổn định, là vợ chồng của nhau trước khi anh đi nước ngoài mấy năm trời.

Thực sự tôi không phải vội cưới vì sợ bị phản bội hay sợ mất anh. Tôi tin anh tuyệt đối nhưng tôi nghĩ cũng đến lúc cần gắn bó với nhau bằng một đám cưới chính thức. Anh cũng ôm tôi vào lòng và nói muốn tôi làm vợ anh, để anh yên tâm học nơi xứ người. Vậy là chúng tôi háo hức chuẩn bị đám cưới, hân hoan trong sự vun vén của hai bên gia đình.

Cưới nhau xong khoảng 2 tháng thì chồng tôi sẽ đi du học. Nhưng chỉ 1 tuần sau ngày cưới, tôi thực sự sốc khi nghe chính người chồng yêu thương của mình nói 'nếu muốn em cứ việc ngoại tình'. Anh còn thẳng thắn nói rằng anh là đàn ông, chuyện 3 năm 'giữ mình' ở nơi đất khách đó là rất khó. Hơn nữa, nơi anh sống họ thoáng, cởi mở về tình dục, quan hệ nam nữ nên anh chắc sẽ rất khó để chung thủy với tôi. Anh không muốn ích kỉ bắt vợ phải 'thủ tiết' vì mình nên anh chủ động bảo tôi nếu cần thì cứ cặp kè, miễn là kín đáo.

Tôi không thể nào tin được người đã gắn bó với tôi bao năm qua, người mà tôi vừa gọi là chồng, còn đang trong giai đoạn hạnh phúc nhất của hôn nhân đã nói những lời như thế. Tôi thấy tình yêu của mình thật tầm thường và con người anh đốn mạt. Tôi biết không ai nói trước được ngày mai, có thể ở nơi xa đó anh yếu lòng rồi phản bội vợ con, có thể tôi vẫn tha thứ được. Nhưng còn bên vợ mà anh công khai nói thẳng chuyện sẽ sống phóng khoáng thì tôi không thể nào chấp nhận nổi.

Còn ít ngày nữa là chồng tôi đi nhưng tôi chẳng luyến lưu, thương nhớ gì cả. Dù anh chưa phản bội tôi nhưng trong lòng tôi anh đã là một kẻ bỉ ổi, trơ trẽn và không chung thủy. Cuộc hôn nhân này của tôi rồi sẽ đi về đâu khi tình yêu và lòng tự trọng của tôi bị tổn thương?