"Hoa hồng" ngoài 30 tuổi

17:14 |
Ngoài 30 tuổi, Thanh dù vẫn đẹp nhưng đã là vẻ đẹp của người phụ nữ từng trải, có tuổi. Những cô gái trẻ đã lấn át đàn chị, xinh đẹp hết phần. Thanh giống như hoa hồng không được tưới, héo mòn, sầu não…

Mỗi ngày, Thanh đều chải chuốt, trang điểm thật đẹp để làm lộng lẫy bạn thân. Nhưng cũng chỉ có thế. Thanh không chọn yêu ai, cũng không muốn nhận lời bất cứ ai hết. Biết mình xinh đẹp lại có dáng dấp, Thanh tìm mọi cách khiến cho những người đàn ông bên cạnh mình mê muội. Rồi từ từ sẽ chọn một trong số đó làm người yêu.

Thanh từng nói, người như cô không thiếu người yêu. Nên, chỉ cần là cô gật đầu thì đàn ông đẹp trai, giàu có ắt sẽ xếp hàng. Càng tự tin, cô càng làm mình đẹp và càng kênh kiệu, kén chọn. Bao nhiêu người đàn ông đến tán tỉnh, chinh phục người đẹp, cô đều tỏ ra không bằng lòng.

Có nhiều người miệt mài tán tỉnh, chăm sóc cô đến nửa năm trời nhưng đến khi cô chán, những lời hứa hẹn chẳng là gì. Cô chỉ muốn thay người yêu như thay áo vì trong tư tưởng, lúc nào Thanh cũng nghĩ, không yêu người này thì yêu người khác, thế nào cũng sẽ tìm được người đàn ông hoàn hảo, khiến mình mê mệt, đắm say…

Có một thực tế mà Thanh cũng không hiểu. Những người đàn ông giống như tiêu chí của Thanh, giàu có, đẹp trai, thành đạt thì toàn là những người đã có gia đình. Còn những người bình thường thì cô lại không màng đến. Tiêu chí của cô có lẽ quá cao. Đàn ông đạt tiêu chí như của Thanh, họ có thể thừa sức yêu một cô gái đẹp hơn Thanh rất nhiều. Nhưng người con gái ấy đã tự huyễn hoặc bản thân mình, cho rằng mình là người xuất chúng, nên luôn kênh kiệu, làm cao.

Còn các anh chàng ‘bình dân’ dù có thích Thanh mười mươi đi chăng nữa, cũng không dám trèo cao ngã đau.

Thế là, gần 30 tuổi, Thanh vẫn chưa tìm được người đàn ông nào như ý. Dù cô đẹp thật nhưng lúc đó, trong mắt những người đàn ông khác, cô chỉ giống như đồ chơi của họ. Những người giàu tìm đến cô để thỏa trí tò mò và muốn tìm vui, đổi chác bằng tiền bạc. Những người bình thường thì lại nghĩ ‘chắc tuổi này còn chưa lấy chồng, có lẽ là do kén quá, chưa tìm được người đúng tiêu chí’. Và đương nhiên, họ ra đi, không dám ngó ngàng. Mỗi người một suy nghĩ nên chẳng ai gắn bó, kiên trì và chân thành với Thanh. Đã khó nay còn khó hơn…

Ngoài 30 tuổi, Thanh dù vẫn đẹp nhưng đã là vẻ đẹp của người phụ nữ từng trải, có tuổi. Những cô gái trẻ đã lấn át đàn chị, xinh đẹp hết phần. Thanh giống như hoa hồng không được tưới, héo mòn, sầu não…

Nghĩ đến những ngày thanh xuân, cô lại tiếc cho một thời ong bướm, bao nhiêu người vây quanh, kẻ dùng tiền bạc, kẻ dùng chức vị để tán tỉnh cũng không lọt vào mắt của cô. Kén quá hóa ế, các cụ nói không sai chút nào.

Không phải đến nỗi cô không lấy được chồng, vì người ở tuổi cô, ắt sẽ có người đàn ông tương xứng. Chỉ là, những người lớn tuổi hơn, phần là người đã qua một đời vợ, hoặc không thì cũng là những người mãi không lấy nổi vợ, tức là thuộc hàng trai ế, và cũng chẳng phải là giàu có gì như Thanh mong muốn.

Bây giờ, đâu còn sự lựa chọn nhiều, có khi cũng phải nhắm mắt đưa chân. Nhưng nghĩ lại một thời oanh liệt lừng lẫy, bao nhiêu trai giàu bám theo, giờ lại đi lấy một người bình thường, Thanh không cam lòng. Cô sợ người khác cười chê mình.

Con người sống không thức thời là thế. Trước đây cô xinh, cô đẹp, làm tâm điểm chú ý của bao nhiêu đàn ông nhưng bây giờ, cô đã là đàn chị, có tuổi, đã lui về để cho đàn em tỏa sáng. Vậy mà cô vẫn không thay đổi được lối suy nghĩ, vẫn muốn mình là số một. E rằng với suy nghĩ ấy, có lẽ, đến 35 tuổi cô vẫn chưa thể lấy chồng.

Tuổi 35 đã đến, Thanh vẫn là con gái vì chưa chọn được người nào như ý.

Phí hoài một đời con gái. Giá như ngày trẻ, biết tận dụng nhan sắc của mình, biết tính toán đâu là điểm dừng, đâu là người đàn ông tốt, không đứng núi này trông núi nọ thì có thể, bây giờ cô đã yên bề gia thất. Và biết đâu đấy, cô đã trở thành bà hoàng, trở thành phu nhân của một đại gia giàu có nào rồi. Cứ chỉ muốn tiền vẽ ra trước mắt mà không muốn phấn đấu, làm ăn, kiếm tiền thì thật đáng ngại cho một người phụ nữ chỉ có sắc đẹp mà không có trí tuệ. Chẳng lẽ lại nhắm mắt đưa chân...

Em không thể vì tình yêu mà bán rẻ lòng tự trọng

06:48 |
Em yêu anh nhưng không phải vì thế mà rũ bỏ hết công lao của cha mẹ, bán rẻ lòng tự trọng với đời. 

Gửi anh, người yêu cũ của em!

Sài Gòn dạo này vào mùa mưa, mưa buồn thật anh nhỉ. Mình xa nhau đã được 4 tháng, sau cái ngày em biết được mọi chuyện về anh. Anh - một người đàn ông đã có gia đình, lừa dối em trong thời gian dài, em vẫn ngu ngơ tin rằng anh độc thân. Em yêu điên cuồng, tình yêu tuổi mới lớn, bỡ ngỡ của lần đầu tiên yêu, cả sự trong trắng của đời con gái em đều trao hết cho anh. Em từng tin vào những lời hứa, giờ nằm nghĩ lại em chỉ cười nhạt và hơi đau lòng.

Em là người thứ ba bất đắc dĩ mà chính em đây cũng chẳng biết. Em từng nói với anh trên đời này căm ghét những ai đi giật hạnh phúc gia đình người khác, từng bày tỏ quan điểm rất rõ ràng, ấy vậy mà lại rơi vào cái vòng ấy, khác gì em đang tự đánh vào mặt em. Chúng ta đã cắt đứt mọi liên lạc từ sau hôm ấy, em từng rất buồn, suy sụp, giam mình và khóc cả tuần chỉ vì đau khổ. Nghĩ lại tại sao phải quằn quại vì một người vốn chẳng xứng với tình cảm của mình.

Em giờ mạnh mẽ hơn rồi, chẳng còn khóc khi nhìn thấy ảnh của anh, hay những lúc thấy buồn nữa. Em chọn cho mình một lối đi khác, cũng đúng thôi, việc học đã khiến em rất mệt rồi, còn đâu thời gian mà nghĩ vu vơ về những chuyện đã là quá khứ anh nhỉ! Em chưa bao giờ hối hận vì đã cho anh mọi thứ; ở bên em, anh thật sự là một người đàn ông tuyệt vời. Em cũng không được ích kỷ vì bản thân mà giữ anh lại, bởi nếu em hạnh phúc thì sẽ có một người khác đau khổ là vợ anh. Chị đã dành cả tuổi trẻ để hy sinh cho anh, em còn trẻ, tương lai vẫn đợi em phía trước.

Em yêu anh nhưng không phải vì thế mà rũ bỏ hết công lao của cha mẹ, bán rẻ lòng tự trọng với đời. Em không cao thượng đâu, chỉ là nên làm như vậy để không cảm thấy cắn rứt. Hạnh phúc bên chị ấy anh nhé, đừng lừa dối chị ấy như từng với em. Em sẽ sống rất tốt, chỉ là mất niềm tin vào tình yêu một chút thôi, nhưng em tin trong tương lai sẽ tìm lại được. Chúc anh hạnh phúc - tình yêu đầu tiên của em.

Sinh linh bé nhỏ với xấp tiền

21:13 |
Nhìn hành động dứt khoát và ánh mắt đầy tình cảm của bạn trai, tôi như bị “đứng hình”. Bao nhiêu ý nghĩ nảy sinh trong đầu, nhưng ý nghĩ lớn nhất và có khả năng nhất chính là...

23 tuổi tôi yêu anh, một chàng trai hơn tôi 3 tuổi, ngày ngồi ở cửa hàng sửa máy tính, tối đứng quầy bar pha chế cho quán cà phê. Từ lúc mới quen, tôi đã biết anh nghèo, nhưng tôi lại thích tính cách hiền lành, thật thà, tỉ mỉ và không hề ngại khó để vươn lên của anh. 

Sau 3 năm yêu nhau, trước sự gan lỳ của tôi, bố mẹ tôi đành chấp nhận cho tôi làm đám cưới với anh. Lúc này tôi đang làm trong một công ty nước ngoài, lương đủ sống. Còn cửa hàng của anh vẫn duy trì đều đặn, thỉnh thoảng cũng có vài hợp đồng bảo dưỡng máy tính cho các công ty nhỏ, nhưng tiền kiếm được chủ yếu anh gửi về quê cho bố mẹ và hai đứa em. 

Sau ngày bố mẹ anh đến nhà tôi dạm hỏi, chúng tôi bắt đầu lên kế hoạch đám cưới. Tôi gạt bỏ hết mơ mộng thời trẻ, chấp nhận làm một hôn lễ nho nhỏ, ấm cúng, vừa mức túi tiền của nhà trai. Thế nhưng, vào ngày hẹn đi chụp ảnh cưới đã xảy ra một chuyện khiến cuộc hôn nhân của chúng tôi đứt đoạn.

Hôm đó, theo lịch hẹn 9 giờ có mặt ở hiệu ảnh để đặt cọc tiền và chọn váy cưới, vì thế chúng tôi đi sớm để còn có thời gian ăn sáng. 

Ăn sáng ở trong một quán phở xong, tôi bảo bạn trai ra xe chờ tôi một lát, tôi đi vệ sinh và tranh thủ mua ly trà sữa ở quán bên cạnh mang theo. Vì quán trà sữa đông học sinh nên tôi xếp hàng mất 10 phút. Đến khi trở ra, tôi nhìn thấy bạn trai đang nói chuyện với một người phụ nữ ôm con nhỏ còn bế ngửa ở bên kia đường. Người phụ nữ này vừa lau nước mắt vừa kể lể gì đó. Còn bạn trai tôi thì đứng lặng nghe cô ta nói. Sau đó bạn trai tôi đặt tay lên vai cô ta như ra điều dỗ dành, an ủi rồi đón đứa bé từ tay người phụ nữ đó. Tôi ngạc nhiên và không hiểu hai người đang nói gì, cô gái đó là ai, sao anh lại ôm đứa bé? Sau khi trả lại đứa bé cho người phụ nữ, anh liền rút ví, đưa một tập tiền cho cô ta. 

Nhìn hành động dứt khoát của anh, tôi như bị “đứng hình”. Sao anh có thể dễ dàng đưa chừng ấy tiền cho một người phụ nữ không quen biết?! Bao nhiêu ý nghĩ nảy sinh trong đầu, nhưng ý nghĩ lớn nhất và có khả năng nhất chính là đứa bé đó và cô  gái kia có mối quan hệ mật thiết với nhau. Liệu có phải anh đã lừa dối tôi?! Anh ăn nằm với một cô gái khác để đến mức cô ta bế con đến hỏi tội, vòi tiền nuôi con?!

Trong khi tôi còn đang dâng trào cơn tức giận và điên cuồng thì anh đã vẫy một chiếc taxi, mở cửa cho người phụ nữ đó và đứa trẻ vào xe. Còn anh quay lại lấy xe máy của mình. 

Đến lúc này thì tôi hoàn toàn mất bình tĩnh, tôi bất chấp tất cả, lao sang đường. Tôi ném ly trà sữa vừa mua vào mặt anh, tôi đánh và chì chiết anh phản bội, phụ bạc, lừa dối tôi. Tôi chửi anh bằng tất cả những từ ngữ tôi có thể nghĩ ra được. Sau đó tôi hét lên: “Không đám cưới gì nữa hết. Anh cút xa tôi ra, đừng để tôi nhìn thấy anh một lần nào nữa mà bẩn mắt tôi. Đồ tồi”. Rồi tôi ôm mặt khóc nức nở bỏ đi. 

Ngày hôm đó, tôi nhận được rất nhiều tin nhắn của anh. Tin nào cũng ngắn gọn: “Anh xin lỗi”. “Anh đã làm gì sai sao?”. “Em có thể cho anh một cuộc hẹn không?”…  

Tôi nằm nhà khóc hết ngày hôm đó và thề sẽ không bao giờ nghe anh dùng lời ngon lẽ ngọt dỗ dành nữa. Tôi không thể mù quáng tin vào lời nói của anh mà gạt bỏ hình ảnh chính mắt mình nhìn thấy. Trong lúc tức giận và cảm thấy bị tổn thương, tôi đã nhắn một tin trả lời: “Đừng bao giờ nhắn tin gọi điện hay tìm tôi nữa nếu anh còn biết liêm sỉ”. Sau tin đó, anh cũng lặng im không hề xuất hiện trong cuộc sống của tôi. 

Chúng tôi cứ thế chính thức chia tay nhau. Bố mẹ tôi biết chuyện, còn an ủi tôi rằng: “Ngay từ đầu mẹ đã biết nó không hợp với con rồi. Bỏ cũng tốt”. Lời bà nói càng khiến tôi đau lòng, vì thực sự tôi vẫn yêu anh rất nhiều. 

Mọi chuyện âm thầm trôi qua 3 tháng, tôi vẫn đi làm đều đặn, đau lòng nhưng cũng cố gắng thể hiện bình thường để mọi người không phải lo lắng. 

Hôm thứ sáu vừa rồi, đứa cháu bị sốt, nghi sốt virus, chị dâu lại đang mang bầu không tiện tiếp xúc, tôi và anh trai đưa cháu vào viện khám. Tình cờ thế nào mà đứng xếp hàng lấy số với tôi là người phụ nữ bế đứa trẻ ngày hôm đó. 

Trông chị ta có vẻ quê mùa và thật thà nên tôi cố ý bắt chuyện với chị ta, hòng moi ra tin tức bạn trai cũ. Xem thực hư mối quan hệ giữa bọn họ đã bắt đầu và kéo dài được bao lâu. Thế nhưng, ngoài việc đứa con của chị ta được 7 tháng, vừa mổ hẹp van tim cách đây 3 tháng và lần này tái khám, thì tôi chẳng biết chuyện gì nữa. Tôi đành chuyển hướng hỏi về chồng chị ta đâu, sao không đi cùng?

Chị ta bắt đầu nước mắt ngắn dài kể lể: Anh chồng bị tai nạn giao thông, qua đời trước ngày con chị ta làm phẫu thuật 4 ngày. Ma chay cho chồng xong, chị ta vội vã ôm con lên thành phố để phẫu thuật gấp, nhưng đánh rơi ví tiền ở bến xe. Không có tiền, con lại đang bệnh nặng, tuyệt vọng quá chị ta định lao đầu vào xe theo chồng cho xong. Nhưng vừa bước xuống đường thì được một cậu thanh niên kéo lại. Cậu thanh niên an ủi động viên, rồi đưa cho chị ta tất cả số tiền mà cậu ấy có trong ví.

Cầm số tiền đó, chị ta vội vã cám ơn cậu thanh niên và đi taxi tới bệnh viện, may mắn rằng bé được phẫu thuật kịp thời, tiền viện phí cũng là do các bác sĩ thương tình giúp đỡ. Hiện tại sức khỏe bé đã dần ổn định. Đến khi người phụ nữ kể xong câu chuyện, mắt tôi cũng đã nhòe lệ. Chị ta chốt rằng: “Đúng là trên đời vẫn còn nhiều người tốt, nếu không có số triệu đó thì e rằng sinh mạng của con trai tôi cũng chẳng còn. Tôi rất mong gặp cậu ta để cảm ơn, nhưng hôm đó do bối rối quá nên tôi không kịp hỏi tên và điện thoại, giờ biết tìm đâu ra”. 

Không thể nói hết sự hối hận trong lòng tôi lúc đó. Thấy tôi khóc, chị ta vỗ tay tôi bảo rằng, giờ mẹ con chị ta đã tốt hơn rồi, cảm ơn tôi vì đã đồng cảm, chị ta còn khen tôi là một cô gái tốt. Nhưng tôi lắc đầu nói tôi rất xấu, tôi đã sỉ nhục một người tốt, một người yêu tôi chân thành. Giờ tôi hối hận quá. 

Ngày hôm đó, khám xong cho đứa cháu, tôi trở về nhà, quyết định gọi lại điện thoại cho bạn trai cũ. Tôi xin lỗi anh và mong anh cho tôi một cuộc hẹn. Anh đồng ý và nói tuần tới anh từ Nha Trang về sẽ điện cho tôi. 

Mấy hôm nay tôi cứ suy nghĩ mãi, tôi nên xin lỗi anh như thế nào? Nếu còn tình cảm, liệu anh có tha thứ cho tôi và bắt đầu với lại với tôi một lần nữa? Tôi nên chuộc tội và nói ra sao để anh cho tôi cơ hội?

5 năm là vì em dại phải không anh?

00:36 |
Hôm qua tôi vừa kết thúc mối tình 5 năm của mình bằng một cái tát đau điếng! Người bị tát tất nhiên không phải là tôi, đó là người yêu tôi, một người đàn ông bội bạc mà tới tận bây giờ tôi mới thấy rõ bộ mặt thật của hắn.

Chúng tôi quen nhau đã 5 năm nay, hai nhà đã qua thăm hỏi và dự định đến cuối năm là cưới. 5 năm, một khoảng thời gian đủ dài để tôi cứ ngỡ rằng mình đã quá hiểu và an tâm về người đàn ông này. Đùng một cái, hôm qua anh ta đột ngột về và đòi chia tay tôi.

Chuyện phải quay lại từ 5 tháng trước, khi mà anh ta bị thuyên chuyển đến một vị trí khác, đồng thời chuyển chỗ làm cách nhà 50km. Việc đi đi về về khiến anh vô cùng mệt mỏi, vậy nên gia đình anh bàn bạc, để anh thuê trọ ở ngoài và cuối tuần mới về nhà. Chuyện đó làm tôi rất buồn, bởi lẽ, 5 năm nay chúng tôi chưa từng rời xa nhau một ngày, dù có đi du lịch thôi anh cũng mang tôi đi theo cùng. Vậy rồi anh cố trấn an tôi, cuộc sống là thế, phải biết chấp nhận và thích nghi, anh không thể làm khác được.


Cứ cuối tuần, tôi lại mong ngóng anh về, chạy sang nhà anh cùng dùng cơm, xin bác gái cho mình được tự tay vào bếp nấu những món anh thích. Vậy nhưng, được khoảng một tháng sau, tôi không thấy anh về nữa. Gọi điện thoại hỏi thì anh cứ bảo bận, lại suốt ngày chạy sang nhà anh mong ngóng khiến tôi vô cùng xấu hổ với nhà anh, tôi đành chấp nhận để yên, tính sắp xếp công việc rồi lên thăm anh một hôm xem sao, chắc công việc anh bận rộn quá thật.

Rồi giữa tháng thứ 3 từ lúc anh chuyển công tác, cuối tuần hôm ấy, tôi đến thăm anh từ sáng. Anh đón tôi với vẻ mặt rạng ngời, chúng tôi cùng nhau đi ăn rồi về phòng trọ mới của anh. Việc này khiến tôi dập tắt hết bức xúc bấy lâu, chỉ thấy thương anh nhiều hơn vì làm việc vất vả. Chỉ có một điều khiến tôi lăn tăn, đấy là trong lúc tôi ở đấy 2 ngày, bên cạnh phòng anh trong dãy trọ, có một cô bé cứ nhìn tôi chằm chằm lúc tôi tới. Chúng tôi cứ ra khỏi phòng là tôi lại thấy cô bé ấy dõi theo, nhiều lúc kể cả tôi ra ngoài đi chợ cũng thấy cô ta có mặt ở hành lang từ bao giờ và lườm tôi ghê lắm, tôi chẳng hiểu mình làm gì sai. Tôi có hỏi anh về cô gái ấy, anh cười cười bảo:

- Em hỏi làm gì nhiều thế, ghen à?

- Ừ, em ghen đấy, anh liệu chừng! - Tôi đáp

Rồi tôi ra về và tiếp tục những tháng ngày chờ anh ghé nhà mỗi cuối tuần như trước đó. Nhưng kể từ sau hôm tôi về nhà, anh ít nhắn tin và gọi điện cho tôi hàng ngày một cách rõ rệt. Tôi mà gọi hỏi thì anh lại cáu lên bảo tôi lèo nhèo vô lí, không để cho anh có thời gian làm việc, tôi ấm ức im lặng rồi đành chịu thôi.
Vậy mà hôm qua, hôm qua là thứ 4, nghĩa là không phải cuối tuần, anh đột ngột về nhà và rủ tôi đi uống nước gặp mặt ngay lập tức. Tôi cứ tưởng anh nhớ tôi không chịu được mới trốn về, đang đi làm mà tôi xin phép sếp được về sớm vì nhà có việc, vội vàng đi gặp anh ngay. Tới nơi, tôi mới điếng người khi anh ta bảo rằng anh đã lỡ khiến một cô gái ở chỗ anh đang ở trọ mang thai. Anh xin lỗi tôi và mong được tôi tha thứ. Anh hẹn gặp mặt hôm nay để nói lời chia tay và xin lỗi tôi vì tất cả.

Chưa kịp ngồi ấm chỗ, tôi như muốn sôi hết máu trong người, khó khăn hỏi lại:

- Anh nói cái gì, anh vừa nói cái gì hả? Con ấy là ai? Cái người mà anh làm cho có thai là ai?

Anh bối rối sợ tôi làm um lên mới nhẹ giọng đáp:

- Em bình tĩnh lại đi, anh đã mệt mỏi lắm rồi, em đừng như thế nữa. Đó là cô gái hôm em đến thăm em có hỏi anh, cô ấy thích anh và chủ động tiến tới. Một lần anh bị ốm, là mấy tuần anh không về cuối tuần, anh không muốn nói vì sợ ở nhà lo, cô ấy sang chăm, và bọn anh đã đi quá giới hạn. Từ đầu không phải anh phản bội em, là do anh không chịu được sự chủ động của cô ấy, giờ anh không biết phải làm sao cả.

Tôi nước mắt nhạt nhòa, níu tay anh lay mạnh hỏi:

- Còn tôi, còn tôi thì sao hả? Tôi cũng trao hết cho anh rồi, tuổi xuân, trong trắng, tôi dành cho anh cả. Giờ tôi phải làm sao đây?

Anh bèn gằn giọng đáp:

- Em không biết giữ mình, là vì em dại, đâu phải do anh?! Thôi mọi chuyện đã rồi, em đừng như thế này nữa. Anh cũng quá mệt mỏi rồi, đừng làm anh đau hơn.

Tôi thả tay anh ta ra, nhìn thẳng vào mắt con người ấy, và vung tay tát mạnh một cái rồi quay người bỏ đi, để anh ta lại một mình. Đường về nhà dài quá, tôi chạy như bị ai đuổi, chui vào xe taxi, chỉ kịp đọc địa chỉ nhà và rồi khóc như mưa suốt quãng đường sau đó.


Chuyện tình cảm động " Mình chia tay rồi"

18:30 |
"Mình chia tay rồi" là câu chuyện tình cảm động lấy đi nước mắt của rất nhiều bạn trẻ. Hai con người yêu nhau nhưng số phận lại đưa họ xa cách nhau mãi mãi. Để lại cho người ở lại những hồi ức, những ký ức mà theo thời gian không nguôi về bóng hình đó.

_Alo

_Gì hả anh?

_Chia tay đi

_......

_Im lặng là đồng ý nhé! Từ mai chẳng còn là n.y của nhau đâu

Cô bất ngờ….lắp bắp…k thành lời:

_Lý do? Em làm gì sai à?

_Không..

-Thế vì lý do gì, chúng ta quen nhau 3 năm cơ mà, chia tay như thế là sao hả anh

_Thích

_Anh nói như thế mà dc à?

_ Em có làm gì sai thì anh phải nói chứ?

_ Chẳng gì cả …chán rồi…hết yêu…. Chia tay thôi, tuổi trẻ mà.

1 cảm giác chạy xẹt qua người cô ….Hẫng! …ngỡ ngàng ! lòng tự trọng như bị
dao cứa vào!

_ừ…vậy chia tay, đừng bao giờ gặp nhau nữa nhé

_ không chắc!

_anh nói vậy là sao?

_cúp nhé, tạm biệt.

_???

Chia tay…thế là chia tay…1 cuộc tình 3 năm bay *t theo
sóng điện thoại …lãng thật! Rốt cuộc có thế thôi à….nhảm nhí thật…tình cảm nó nhạt thế thôi hả anh? Đồ tồi! Chẳng việc gì tôi phải buồn vì anh cả…. Cô nói thế….và nằm xuống giường…..có thứ nước mặn đắng thấm vào gối!

3 tuần kể từ cái ngày chia tay ấy !

Ngày thứ 1

Có điện thoại….của anh ta….

Cô bắt máy…như 1 phản xạ tự nhiên của 1-cô-gái-có-người- yêu.

_Anh gọi tôi có việc gì ko?

_chẳng gì cả , thích thì gọi

_dẹp ngay cái giọng điêu khinh khỉnh ấy đi

_quen rồi, không bỏ được

_chia tay rồi, để tôi gạt phăng ************** như anh ra khỏi cuộc đời đi!

_chia tay rồi, anh chẳng còn là gì của em nữa đâu, đừng bận tâm đến anh như thế ,anh chỉ gọi,và em cứ việc mắng nếu e muốn, nhưng đừng cúp máy…

_anh điên vừa thôi ! hãy biến đi với những đứa con gái khác , đừng gọi điện phiền tôi!

_à em…

_sao?

_mình chia tay rồi đấy!

RỤP!

Tít……tít…..tít

Cô bực tức cúp máy……

Thật ********, anh làm như thế là có ý gì. Gọi cho tôi làm gì. Tôi chẳng muốn nghe giọng của anh nữa! Nhưng sao có gì đó vương vấn và nghẹn lại ở tim….."mình chia tay rồi đấy" ….văng vẳng bên tai…

Ngày thứ 2

Lại có điện thoại của anh….

Không bắt máy….tắt máy…..vẫn gọi!

_Alo, anh đừng phiền như thế dc không?

_ăn cơm chưa , đừng có mà uống sữa liền đấy nhé, đau bụng đấy!

…..cô hơi bất ngờ…

_anh quan tâm làm gì?

_vì anh biết bụng em không tốt, ăn uống như thế sẽ đau bụng.

_tôi lớn rồi, ăn uống ra sao là quyền của tôi,chẳng liên can gì anh cả!

_ừm nhớ ngủ sớm nhé,mai e thi đúng ko, ráng mà thi tốt đó

_tại sao…anh lại như thế….anh muốn gì ở tôi hả?

_mình chia tay rồi đấy!

….lại câu nói ấy….anh ấy lại nói thế……thì chia tay rồi…..tại sao cứ phải gọi điện chỉ để nói câu đó….cho tôi bình yên không được à….sao anh cứ động chạm đến tuyến nước mắt của tôi thế hả???

Ngày thứ 3

_alo !

_tôi van xin anh đấy

_cho con Milu nó ăn chưa em, đồ ăn cho nó bữa anh mua còn ko?

_tôi tặng nó cho người khác rồi….

_sao lại như thế, anh tặng em mà….

_chẳng việc gì tôi phải giữ cả!

_ừ thì mình chia tay rồi đấy

Lại thêm 1 cuộc điện thoại kết thúc bằng câu nói đó….

Cô ngồi xuống…xoa xoa đầu con Milu ….

"anh ấy làm như thế là sao hả Milu ? anh ấy biết 3 tuần qa tôi đã cố gạt anh ấy ra khỏi suy nghĩ ko? Sao lại làm thế với tao?

…..cô chẳng cho con chó ấy cho ai cả……làm sao mà cho được……

Ngày thứ 4

….cô bắt máy như 1 thói quen

_alo,…tôi không uống sữa sau khi ăn cơm…….tôi cho con Milu ăn rồi!

_sao hôm qua lại nói là tặng Milu cho người khác rồi, em vẫn ngốc trong cái khoảng nói dối như ngày nào

_tôi….

_trời hôm nay lạnh quá, lấy cái áo màu nâu anh mua mà mặc vào, làm bằng lông thú nên ấm lắm đấy..

_ừ

_nhà còn sữa bột không. Trước khi đi ngủ thì nhớ uống nhé, uống sữa nóng buổi tối cho dễ ngủ ..đừng có viện cớ ko ngủ được mà onl tới tận sáng đó!

_ừ

_hôm nay ngoan thế, ko mắng anh à

_ừ….

_uhm thôi a cúp đây…….À… mà mình chia tay rồi em nhỉ!.....


Hôm nay em không mắng anh….em không phản ứng…… vì cổ họng e nghẹn ứ chẳng nói dc anh à……

Ngày thứ 5 …..

Cô chờ điện thoại của anh

10h tối

…….vì sao khi anh đi e đã ko ôm lấy anh hỡi người…

……….vì sao đôi chân e cứ đứng nhìn a xa mãi xa……

Tiếng nhạc chuông vang lên, cô chộp lấy cái điện thoại màu trắng …

_xin lỗi hôm nay a ngủ mãi tới h` mới dậy

_ngủ kiểu gì tới 10h tối vậy…

_hôm nay hỏi lại anh nữa à…..

_......

_cái quả cầu tuyết anh mua cho còn pin không? Hết pin thì bảo thằng Bi nó mua bỏ vào nhé, quả cầu tuyết mà ko có đèn có nhạc thì chán lắm.

_em mua rồi….

_em ngoan đến mức anh bất ngờ đó

_mình chia tay rồi hả anh?

_ừ..mình chia tay rồi đó…, anh cúp nhé!

….khoan..

Tít…tít….tít

Cô vứt điện thoại xuống giường và bật khóc nức nở.Nước mắt dồn nén bao lâu nay đã vỡ òa trên gương mặt hốc hác….

Anh ác lắm….anh đã bước ra khỏi tim em….em đã đóng chặt tim và chẳng muốn cho anh vào nữa….em không muốn nghe giọng nói đó của anh…em không muốn nhìn thấy số anh…..nhưng em không ngăn mình bấm "trả lời", em ko ngăn mình nhớ đến anh được…..tim e cũng ko nghe lời e…..chẳng lẽ anh lại bước vào tim em 1 lần nữa??

Ngày thứ 6

_alo….em tắt nick yahoo đi, treo nick hoài như thế nóng máy đấy, máy thì lại hay hư, chẳng ai qua sửa cho em đâu..

_quen rồi

_quen cái gì .

_à Donut tới chưa

_Donut gì?

_anh gửi 1 hộp đến cho em đó, toàn vị socola đó, thích không….à trà sữa thì chắc chưa tới đâu,quán đang đông ,nó bảo sẽ đợi lâu…

_anh đang nói gì thế? Anh đang làm gì thế?

_gửi donut và trà sữa cho em, trời mưa gió như vầy anh biết e làm biếng đi mua.

_nhưng…

_nhưng cái gì, chẳng phải thích 2 món đó nhất sao??

_anh làm ơn đi, anh muốn như thế nào thì dứt khoát đi…..chia tay rồi sao a cứ quan tâm e như thế…em không chắc là em quên dc anh đâu!

_mình chia tay rồi đấy em à

………………….cúp máy……

Bính boong…bính..boong

_xin lỗi ! donut của cô đây ạ….

………….mưa phùn rơi nhẹ bên cữa sổ….nhẹ nhàng………chiếc donut hình mặt cười với vài miếng socola….thật bắt mắt ………….ly trà sữa………..ngọt ngào

Nhưng…………..1 cô gái……..lòng nặng trĩu….…………..gương mặt vô hồn…..…………….giọt nước mắt…..mặn chát….

Những ngày tiếp theo……cô quyết định không bắt máy nữa…..cô sẽ tự bước ra khỏi cuộc sống của anh……..cô quyết định cho tim mình vào ngăn đá…..cho nó lạnh ngắt lại…….chẳng còn bận tâm đến anh nữa…………..

Ngày thứ 10
.
.
Duy is calling
.
.
Không bắt máy
.
.
Duy is calling
.
.
Không bắt máy…..
.
.
Có tin nhắn….
.
.
….Duy mất rồi …..em đến bệnh viện đi…

Cô bàng hoàng buông chiếc điện thoại xuống….lao ra khỏi phòng………..

Hai tai cô ù đi……….đôi mắt như bị ai lấy tay bịt kín…….tim như bị bóp nghẹt………bóp nghẹt………đôi chân cứ guồng chạy tới…… không dừng lại được……..

Anh mở mắt ra đi đồ tồi…….hôm nay em đã uống sữa sau khi ăn cơm đó….em quên cho con Milu ăn rồi…..anh mắng em đi….anh làm gì anh nằm yên vậy…..

Dậy đi Duy……..dậy đi ….dậy gọi điện cho em đi…...em sẽ bắt máy….em bắt máy mà…….!!!! Em thèm ăn donut, em muốn uống trà sữa…..mưa rồi em lười đi lắm….anh mua cho em đi……..à quả cầu tuyết hết pin rồi đấy….anh dậy anh mua cho em pin đi………anh nghe em nói gì không hả………..hả anh ….!

.
.
.
.
.
_Alo anh Duy hả, hôm nay trời lạnh anh nhỉ??

_.....im lặng

_ …anh bệnh nặng như vậy sao anh không nói em??

_....vẫn im lặng

_.....anh ra đi như vậy mà anh coi được à…anh tệ lắm !

_.........

_anh vẫn là người yêu của em đấy…..chia tay như thế em chẳng chịu đâu .

_..........im lặng

_...

_......

_ à anh……em sẽ yêu mình anh thôi nhé…..anh cũng vậy nhé, anh đã bước vào tim em rồi thì em sẽ đóng chặt tim
và giữ anh trong đấy mãi mãi…….em chẳng yêu ai khác ngoài anh đâu………..anh cũng vậy anh nhé……….
.
.
.
Mưa vẫn rơi……….có 1 cô gái cầm 2 chiếc điện thoại….1 trắng 1 đen……….của cô và của anh…………
...........................................



Vì sao khi anh đi em đã không ôm lấy anh hỡi người
Vì sao đôi chân em cứ đứng nhìn anh xa mãi xa
Vì sao hôm nay em không thể cười như lúc anh nơi này
Vì sao khi xưa em đã nói không cần anh
Đã rất lâu không có anh nơi này
Hàng cây vẫn đứng chờ anh
Đã rất lâu chẳng nghe được tiếng anh nói yêu em như lúc gần em
Nhớ mắt trong kí ức xưa quay về về bên nỗi nhớ lặng câm
Nhớ mỗi khi gần anh nhẹ ôm lấy anh hôn thật khẽ lúc anh nhìn em
Vì sao khi anh đi em đã không ôm lấy anh hỡi người
Vì sao đôi chân em cứ đứng nhìn anh xa mãi xa
Vì sao hôm nay em không thể cười như lúc anh nơi này
Vì sao khi xưa em đã nói không cần anh

Tình yêu đến muộn trong đời

01:16 |
Hôm nay, ai đó có thể nói anh là một người chồng không tốt nhưng anh lại tự nhận với lòng mình rằng, anh là một người chồng yêu vợ!

Anh ngồi nhấm ngụm cà phê giữa một chiều mùa thu se se lạnh. Lâu lắm rồi anh mới có một ngày thảnh thơi như hôm nay. Thực ra cuộc sống không quá bận nhưng anh tự tạo cho mình thói quen đó. Bởi vì anh đam mê công việc, vì anh muốn mình bị cuốn đi, anh không muốn mình dừng lại. Cũng chẳng biết lí do là gì, nhưng quả tình, công việc đang là thứ làm anh quên đi tất cả.

Cho tới buổi chiều hôm nay, mệt ngày anh mệt nhoài về tinh thần và muốn buông bỏ mọi thứ. Anh ngồi trong quán cà phê mà phải gần 10 năm rồi anh mới quay trở lại. Kí ức của một thời trai trẻ ùa về, đau đớn, dữ dội…

Gần 5 năm đại học, anh ôm ấp một mối tình đơn phương với Hà Thương. Cuộc tình đó là tất cả những gì đáng nhớ nhất trong thời sinh viên của anh. Thường là thế, có nhiều cái để người ta nhớ nhưng người sẽ nhớ nhất về cái khiến người ta đau. Và Hà Thương là một nỗi đau anh không bao giờ quên được.

Hà Thương thuộc về một người đàn ông khác. So với anh ta, anh cách một khoảng chẳng bao giờ với tới được. Vậy là anh ôm mối tình câm lặng ấy một mình. Cho tới ngày, ở một góc sân trường, anh thấy Hà Thương bưng mặt khóc. Anh lại gần cô, vỗ nhẹ lên bờ vai. Hà Thương tựa vào anh và nấc lên tức tưởi.
Anh hiểu cô đang phải trải qua cảm xúc gì. Anh đau khi thấy người con gái mình yêu bị tổn thương. Hôm ấy, anh đã mạnh dạn nói lên tình yêu của mình. Nhưng rốt cục, điều mà anh nhận về chỉ là cái lắc đầu:

“Xin lỗi, nhưng mình sẽ không rời xa anh ấy. Dẫu rằng bên anh ấy mình phải đối diện với nhiều chuyện khó khăn. Mình thật lòng xin lỗi…”

Câu nói đó đã chính thức khép lại đời sinh viên của anh trong một nỗi buồn ám ảnh. Anh lao vào học, chẳng phải để chứng minh bản thân, cũng chẳng phải để có cơ hội tìm cho mình một việc tốt hơn khi ra trường… Anh làm thế để không có thời gian mà nhớ một người nào đó…

Rồi Hà Thương lấy chồng, tất nhiên đó là người mà cô yêu. Anh không biết chuyện đó vì từ sau khi ra trường, anh hoàn toàn bặt tin tức với cô. Anh có thể tìm hiểu nhưng anh không muốn. Không phải vì anh hận mà vì anh muốn để cô bình yên với khoảng trời của mình. Nếu nhìn thấy Hà Thương đau khổ, anh sợ rằng anh sẽ không thể đứng yên. Mà nếu anh hành động, chắc cô cũng chẳng vui gì. Vậy là anh cắt mọi liên lạc, coi như cô chỉ nằm lại trong một phần kí ức mà thôi.

Hơn 5 năm sau đó anh lấy vợ. Cô ấy hiền, xinh xắn mà quan trọng là yêu anh. Thế là đủ. Anh chưa bao giờ hỏi tình cảm mình dành cho vợ là gì. Anh thấy mình tốt với vợ. Anh không bao giờ quên tặng hoa vào những ngày đặc biệt. Anh không bao giờ quên ngày kỉ niệm và cũng chẳng bao giờ phàn nàn hay than trách… Nhưng bảo anh là một người chồng yêu vợ, anh tuyệt nhiên không dám nhận. Vì ai đó có thể đánh đồng điều tốt mà anh làm cho vợ là tình yêu, còn anh thì tự hiểu, đấy là chuyện dối lòng.

Thực ra anh nghĩ, nếu cứ như vậy, chưa biết chừng 5 năm, 10 năm hoặc lâu hơn thế nữa anh sẽ yêu vợ, một tình yêu đích thực ấy. Nhưng thật trớ trêu, anh đã gặp lại Hà Thương. Cô làm cùng một tòa nhà với anh. Lần gặp lại đầy tình cờ ấy đã khiến tim anh nhói đau. Kí ức về một thời yêu mê mải lại ùa về. Bằng cách nào anh cũng không ngăn được.

Anh lại lén nhìn cô sau mỗi giờ tan làm. Hà Thương giờ là một người đàn bà đơn côi. Cuộc hôn nhân của cô tan vỡ sau khi cưới vài năm. Anh không biết nó bắt đầu khi nào và kết thúc ra sao nhưng nhìn sự tiều tụy của Hà Thương anh cảm nhận được cô đã phải trải qua những cơn ác mộng như thế nào.

Và rồi, anh hẹn gặp Hà Thương. Anh không hiểu điều gì đã khiến anh làm thế. Cuộc gặp đó cô nhìn anh mỉm cười. Họ nói với nhau bằng những câu xã giao… Anh không biết phải nói thế nào bởi vì anh chẳng có tư cách gì để hỏi sâu thêm nữa. Cô ấy hỏi anh về gia đình. Anh nói đã lấy vợ. Đột nhiên nhắc đến vợ, anh lại tự thấy mình như mất hết mọi thứ quyền để được gần Hà Thương hơn chút nữa. Anh buồn rầu khi nhận ra sự thật, anh là chồng của một người phụ nữ khác.

Kể từ ngày gặp lại, lúc nào anh cũng muốn mình là gã khờ năm xưa để được chờ đợi, che chở và yêu thương người con gái yếu đuối và mong manh đó. Anh biết Hà Thương không phải là cô gái tuổi đôi mươi thủa nào và anh cũng chẳng còn là chàng trai si tình chờ đợi nữa. Vậy mà đã hơn một lần anh nghĩ đến việc sẽ giũ bỏ để đi theo một mách bảo nào đó từ trái tim mình.

Chiều nay, giữa một ngày thu se se lạnh, anh thấy lòng nặng trĩu. Ngồi trong quán cà phê nghe một bản nhạc quen thuộc buồn da diết, anh mở điện thoại nhắn một dòng tin cho Hà Thương:

- “Hãy cho mình cơ hội được là bờ vai cho Thương dựa vào mỗi khi Thương buồn nhé”.

Anh run rẩy chờ đợi một dòng hồi đáp. Nhanh thôi, chỉ vài phút sau đó, tiếng chuông điện thoại vang lên. Nhưng đó là tin nhắn của vợ anh:

- “Anh về muộn phải không? Em đợi cơm anh nhé!”.

Từ tận đáy lòng anh trào lên một nỗi xót xa… Anh buông ly cà phê xuống, nhìn những mưa bắt đầu nặng hạt dần. Có những chuyện chưa bao giờ bắt đầu nên sẽ chẳng bao giờ có kết thúc, giống như chuyện tình của anh và Hà Thương. Vậy mà anh lại đang muốn kết thúc một tình yêu đã bắt đầu quá lâu rồi của vợ… Anh bật cười khi thấy mình thật ngốc.

Anh rời khỏi quán khi mưa lớn dần. Anh ghé vào hàng hoa gần đó lựa một bó hồng. Hôm nay, ai đó có thể nói anh là một người chồng không tốt nhưng anh lại tự nhận với lòng mình rằng, anh là một người chồng yêu vợ!

Em là đàn bà, đàn bà hạnh phúc

21:56 |
Tôi là đàn bà, là đàn bà của người mình yêu cách đây hai năm về trước, là đàn bà khi ấy tôi cũng từng hạnh phúc đấy chứ… 

Đúng! Em chỉ cần tiền

02:21 |
Người chồng của cô kia ư? hạnh phúc của cô là kia ư? vậy cô đến khách sạn để làm gì? Bao nhiêu câu hỏi dằn vặt anh, bao nhiêu nghi ngờ dồn nén trong anh bộc phát khiến anh không sao trả lời cho chính mình được.



Tặng người đàn ông đã làm em khóc bằng máu

02:11 |
Trước khi trở thành vợ tôi , em đã là đàn bà , oan nghiệt thay , chẳng phải là người đàn bà của tôi , em dâng hiến sự trong trắng của mình cho người đàn ông đầu tiên , sau đó hắn phủi tay , biến mất dạng .