Nếu có kiếp sau, anh sẽ không yêu em nữa, em quá khổ vì anh

22:10 |
Anh một chàng sinh viên nghèo. Làm thêm vất vả để kiếm thêm tiền trang trải học phí. Em tiểu thư cành vàng lá ngọc con nhà giàu có khá giả, gia đình có tới mấy osin. Lần đầu tiên về quê đến cây tỏi tây và cây hành em cũng không phân biệt được.

Anh gặp em lần đầu tiên trong ngày khai giảng. Em đứng đó vui cười với đám bạn, mải mê làm đổ cốc coca lên váy trắng. Ngượng ngùng anh đưa em áo khoác che vết loang. Giây phút ấy em mãi không quên anh.
Bốn năm học đại học, em muốn giúp anh nhiều lắm, muốn cuộc sống anh đỡ vất vả vì phải vừa học vừa làm. Đưa tiền anh đâu có nhận, anh nói anh không làm được cho em thì thôi.

Tốt nghiệp, đáng lẽ chia tay, chỉ là tình yêu thời đại học thôi mà. Nhưng em đã quyết định theo anh. Gia đình em phản đối quyết liệt, nhưng em vẫn chọn cho mình người đàn ông của cả cuộc đời.

Nên vợ nên chồng, về quê sống trong căn nhà tồi tàn của anh. Rồi em mang thai, nhiều khi trái gió trở trời người đau ê ẩm. Anh thương em, đông cũng như hè đi làm kiếm thêm tiền nuôi vợ.

Thế rồi trong một tai nạn xe, anh liệt đôi chân. Nằm một chỗ ở nhà, tất cả mọi việc đều trông cậy vào em. Bố mẹ em thương đến đón em về nhưng em từ chối. Chữa bệnh cho anh em bán hết mọi thứ trong nhà, cuối cùng cũng hết. Bố mẹ em thấy con khổ lại cho tiền.

Cứ thế cuộc sống nghèo ở một vùng quê, em làm giáo viên, anh nằm nhà viết sách. Em đã trút bỏ hình ảnh lá ngọc cành vàng năm nào để trở thành người vợ đảm. Đi chợ mặc cả, quần áo bình thường, cân đo đong đếm còn tốt hơn những người phụ nữ khác.

Bác sĩ bảo chồng bà không còn đi được nữa, nhưng em không tin, hàng ngày vẫn bóp chân cho anh , hi vọng một phép màu sẽ đến. Ngày ấy em nghe có một bác sĩ châm cứu giỏi. Em đèo xe 50km đưa anh đi châm cứu hai ngày một lần không kể ngày nắng ngày mưa ngày lạnh ngày nóng.

Anh nhìn em khóc: Nếu còn có kiếp sau, anh sẽ không bao giờ yêu em nữa, em quá khổ vì anh.

Một năm sau phép màu đến thật, chân anh hồi phục cũng là lúc anh nhận được giải thưởng quốc tế từ những cuốn sách anh viết. Không ai nghĩ sẽ có ngày hôm nay.

Rồi họ mời sang Pháp thuyết trình và phát triển ba năm, anh do dự, em nói: phải đi, cơ hội không đến hai lần.
Nếu còn có kiếp sau, anh sẽ không yêu em nữa.

Nhìn lại quãng đời, em đâu còn trẻ đẹp như xưa…Chồng, con, vất vả, thân hình gầy gò ốm yếu. Pháp là đất nước của tình yêu, nhiều người nói anh đi sẽ không trở lại. Em chỉ mỉm cười đáp lại: em và anh đã trải qua bao nhiêu sóng gió, vì một việc thế này em ko sợ mất anh.

Ba năm sau anh về, không báo trước, muốn dành cho em một sự bất ngờ. Nhưng vừa xuống xe anh đã thấy em đứng đó. Anh hỏi sao biết anh về mà ra đón, em trả lời: Em chờ ở đây mỗi ngày, chỉ cần là xe từ sân bay về là em không bỏ qua chuyến nào.

Anh chỉ khóc mà nói: nếu còn có kiếp sau, anh không nên yêu em nữa, tình yêu của em làm anh đau lắm đau lắm, tình yêu của em quá nhiều khổ đau…

Em đáp trả lời anh: tình yêu luôn luôn là khổ đau cay đắng. Tình yêu như một bông hoa sen, hoa sen đẹp nhưng nó có cái nhụy sen, nhụy sen rất đắng. Nếu còn có kiếp sau, em sẽ vẫn muốn được yêu anh.

- ST -

3 câu chuyện ngắn nhắc ta trân trọng gia đình hơn

07:00 |
Đôi khi trên đường đời miết mải, ta quên bẫng đi mất một thứ quan trọng hơn hết thảy mọi thứ, đó là gia đình. Dưới đây là 3 câu chuyện có thể khiến trân trọng hơn gia đình của mình.

Câu chuyện thứ nhất: Hãy Làm Điều Gì Đó Trước Khi Quá Muộn Màng

Một người đàn ông dừng lại ở cửa tiệm bán hoa để đặt hoa tặng mẹ của mình. Mẹ của ông ở xa cách đây hơn 200 dặm và ông sẽ nhờ cửa tiệm giao hoa đến tận tay cho bà. Khi ông bước ra khỏi xe, ông đột nhiên chú ý đến một cô gái trẻ đang khóc thút thít bên lề đường. Ông hỏi cô gái có sao không, cô trả lời, “Cháu muốn mua hoa hồng tặng mẹ. Nhưng cháu chỉ có 75 cent nhưng hoa hồng thì đến 2 dollar.

Người đàn ông mỉm cười và nói, “Đi với chú. Chú sẽ mua cho cháu một bông hồng.” Ông mua cho cô bé hoa hồng như đã hứa và đặt hoa giao đến tận nhà mẹ mình. Khi họ rời khỏi, ông ngỏ ý chở cô bé về nhà. Cô bé đồng ý để ông chở đến chỗ mẹ của mình. Cô chỉ cho ông đến một nơi vắng vẻ, phải đến khi dừng xe lại người đàn ông mới nhận ra đó là một nghĩa trang. Và cô gái đã đặt bông hoa ấy lên một ngôi mộ sạch sẽ.

Người đàn ông trở về cửa tiệm hoa, hủy gói giao hoa và ông ta đã mua hẳn một bó hoa to, lái xe đến thẳng nhà của mẹ mình, ngôi nhà cách nơi đấy hơn hai trăm dặm đường đi nhưng cuộc gặp gỡ cô gái đã cho ông hiểu rằng, nếu hôm nay ông không đến, có khi ngày mai ông sẽ chẳng còn cơ hội để đến nữa.

Bài học: Cuộc đời rất ngắn ngủi bạn ạ. Hãy dành nhiều thời gian để yêu thương và quan tâm đến những người mà bạn quý mến. Hãy tận hưởng những khoảnh khắc với họ trước khi mọi chuyện đã quá muộn màng. Không có thứ gì trên đời quan trọng hơn gia đình cả, bạn nhé.

Câu chuyện thứ hai: Chỉ năm phút nữa thôi

Ở một công viên nọ, một người phụ nữ ngồi cạnh một người đàn ông trên một băng ghế gần sân chơi. “Con trai tôi đó,” người phụ nữ chỉ vào một cậu bé đang chơi cầu trượt vận chiếc áo len màu đỏ. “Cậu bé nhìn mới đáng yêu làm sao” người đàn ông nói. “Còn kia là con gái của tôi, cô bé đang chạy xe đạp vận một cái đầm màu trắng đấy.”

Sau đó, người đàn ông nhìn vào đồng hồ và gọi cô bé. “Con chơi xong chưa Melissa?”. Melissa nài nỉ, “5 phút nữa thôi nha bố. Nha? Chỉ 5 phút thôi.” Người đàn ông gật đầu và cô bé lại tiếp tục chơi đùa cùng chiếc xe như cô đã mong muốn. Thời gian trôi qua và người đàn ông lại gọi con gái của mình: “Đi được chưa con?” Melissa lại nài nỉ, “Chỉ 5 phút nữa thôi nha bố. 5 phút thôi mà.” Người đàn ông lại mỉm cười và nói, “Được rồi

“Ông quả thật là một con người kiên nhẫn.”, người phụ nữ nói. Người đàn ông mới tiếp lời, “Tommy, anh trai của con bé đã mất trong một vụ tai nạn giao thông vì một gã tài xế say xỉn khi nó đang đạp xe ở một chỗ khá gần nơi này. Tôi đã không dành nhiều thời gian cho Tommy và bây giờ tôi sẵn sàng từ bỏ tất cả chỉ để có được 5 phút ở cạnh nó. Tôi đã thề sẽ không lặp lại sai lầm đó với Melissa. Con bé cứ nghĩ nó may mắn có thêm 5 phút để chơi. Nhưng sự thật đúng ra phải là, tôi mới là người may mắn khi có được thêm 5 phút để nhìn ngắm con bé hạnh phúc.

Bài học: Cuộc sống luôn cần những lần đánh đổi và sự ưu tiên lớn lao nhất luôn luôn phải là gia đình. Hãy tận dụng thời gian quý báu của mình với những người mình thương yêu nhất bạn nhé.

Câu chuyện thứ ba: Cha Ơi, Đến Khi Nào Thì Ngón Tay Con Sẽ Mọc Lại

Một người đàn ông đang đánh bóng chiếc xe hơi mới mua của mình thì cô con gái 4 tuổi của ông lại dùng đá để viết lên chiếc xe ấy. Điên tiết, ông ta cầm lấy bàn tay của đứa trẻ và đánh rất nhiều, và ông không nhận ra mình đang đánh bằng một cái mỏ lết. Lúc đến bệnh viện, cô bé phải cưa bỏ tất cả những ngón tay của mình vì vết thương quá nghiêm trọng.

Khi đứa trẻ nhìn thấy cha, cô bé tuyệt vọng hỏi “Cha ơi, đến khi nào thì ngón tay con sẽ mọc lại?”. Người cha đau đớn trong lặng câm. Ông trở lại chiếc xe hơi và tức giận đá vào nó. Phải đến lúc thấm mệt ông mới nhìn vào chỗ có những vết rạch mà con gái ông đã viết nên, cô bé đã viết.

“Con yêu cha.”

Bài học: Hãy hiểu một điều rằng, cả sự tức giận lẫn tình yêu thương đều không có giới hạn. Nên nhớ, “Đồ vật là để sử dụng, nhưng con người là để yêu thương”. Đừng để sự nóng nảy tức thời làm bạn cả đời phải hối hận.

- ST - 

"Hoa hồng" ngoài 30 tuổi

17:14 |
Ngoài 30 tuổi, Thanh dù vẫn đẹp nhưng đã là vẻ đẹp của người phụ nữ từng trải, có tuổi. Những cô gái trẻ đã lấn át đàn chị, xinh đẹp hết phần. Thanh giống như hoa hồng không được tưới, héo mòn, sầu não…

Mỗi ngày, Thanh đều chải chuốt, trang điểm thật đẹp để làm lộng lẫy bạn thân. Nhưng cũng chỉ có thế. Thanh không chọn yêu ai, cũng không muốn nhận lời bất cứ ai hết. Biết mình xinh đẹp lại có dáng dấp, Thanh tìm mọi cách khiến cho những người đàn ông bên cạnh mình mê muội. Rồi từ từ sẽ chọn một trong số đó làm người yêu.

Thanh từng nói, người như cô không thiếu người yêu. Nên, chỉ cần là cô gật đầu thì đàn ông đẹp trai, giàu có ắt sẽ xếp hàng. Càng tự tin, cô càng làm mình đẹp và càng kênh kiệu, kén chọn. Bao nhiêu người đàn ông đến tán tỉnh, chinh phục người đẹp, cô đều tỏ ra không bằng lòng.

Có nhiều người miệt mài tán tỉnh, chăm sóc cô đến nửa năm trời nhưng đến khi cô chán, những lời hứa hẹn chẳng là gì. Cô chỉ muốn thay người yêu như thay áo vì trong tư tưởng, lúc nào Thanh cũng nghĩ, không yêu người này thì yêu người khác, thế nào cũng sẽ tìm được người đàn ông hoàn hảo, khiến mình mê mệt, đắm say…

Có một thực tế mà Thanh cũng không hiểu. Những người đàn ông giống như tiêu chí của Thanh, giàu có, đẹp trai, thành đạt thì toàn là những người đã có gia đình. Còn những người bình thường thì cô lại không màng đến. Tiêu chí của cô có lẽ quá cao. Đàn ông đạt tiêu chí như của Thanh, họ có thể thừa sức yêu một cô gái đẹp hơn Thanh rất nhiều. Nhưng người con gái ấy đã tự huyễn hoặc bản thân mình, cho rằng mình là người xuất chúng, nên luôn kênh kiệu, làm cao.

Còn các anh chàng ‘bình dân’ dù có thích Thanh mười mươi đi chăng nữa, cũng không dám trèo cao ngã đau.

Thế là, gần 30 tuổi, Thanh vẫn chưa tìm được người đàn ông nào như ý. Dù cô đẹp thật nhưng lúc đó, trong mắt những người đàn ông khác, cô chỉ giống như đồ chơi của họ. Những người giàu tìm đến cô để thỏa trí tò mò và muốn tìm vui, đổi chác bằng tiền bạc. Những người bình thường thì lại nghĩ ‘chắc tuổi này còn chưa lấy chồng, có lẽ là do kén quá, chưa tìm được người đúng tiêu chí’. Và đương nhiên, họ ra đi, không dám ngó ngàng. Mỗi người một suy nghĩ nên chẳng ai gắn bó, kiên trì và chân thành với Thanh. Đã khó nay còn khó hơn…

Ngoài 30 tuổi, Thanh dù vẫn đẹp nhưng đã là vẻ đẹp của người phụ nữ từng trải, có tuổi. Những cô gái trẻ đã lấn át đàn chị, xinh đẹp hết phần. Thanh giống như hoa hồng không được tưới, héo mòn, sầu não…

Nghĩ đến những ngày thanh xuân, cô lại tiếc cho một thời ong bướm, bao nhiêu người vây quanh, kẻ dùng tiền bạc, kẻ dùng chức vị để tán tỉnh cũng không lọt vào mắt của cô. Kén quá hóa ế, các cụ nói không sai chút nào.

Không phải đến nỗi cô không lấy được chồng, vì người ở tuổi cô, ắt sẽ có người đàn ông tương xứng. Chỉ là, những người lớn tuổi hơn, phần là người đã qua một đời vợ, hoặc không thì cũng là những người mãi không lấy nổi vợ, tức là thuộc hàng trai ế, và cũng chẳng phải là giàu có gì như Thanh mong muốn.

Bây giờ, đâu còn sự lựa chọn nhiều, có khi cũng phải nhắm mắt đưa chân. Nhưng nghĩ lại một thời oanh liệt lừng lẫy, bao nhiêu trai giàu bám theo, giờ lại đi lấy một người bình thường, Thanh không cam lòng. Cô sợ người khác cười chê mình.

Con người sống không thức thời là thế. Trước đây cô xinh, cô đẹp, làm tâm điểm chú ý của bao nhiêu đàn ông nhưng bây giờ, cô đã là đàn chị, có tuổi, đã lui về để cho đàn em tỏa sáng. Vậy mà cô vẫn không thay đổi được lối suy nghĩ, vẫn muốn mình là số một. E rằng với suy nghĩ ấy, có lẽ, đến 35 tuổi cô vẫn chưa thể lấy chồng.

Tuổi 35 đã đến, Thanh vẫn là con gái vì chưa chọn được người nào như ý.

Phí hoài một đời con gái. Giá như ngày trẻ, biết tận dụng nhan sắc của mình, biết tính toán đâu là điểm dừng, đâu là người đàn ông tốt, không đứng núi này trông núi nọ thì có thể, bây giờ cô đã yên bề gia thất. Và biết đâu đấy, cô đã trở thành bà hoàng, trở thành phu nhân của một đại gia giàu có nào rồi. Cứ chỉ muốn tiền vẽ ra trước mắt mà không muốn phấn đấu, làm ăn, kiếm tiền thì thật đáng ngại cho một người phụ nữ chỉ có sắc đẹp mà không có trí tuệ. Chẳng lẽ lại nhắm mắt đưa chân...

Chuyện tình cảm động " Mình chia tay rồi"

18:30 |
"Mình chia tay rồi" là câu chuyện tình cảm động lấy đi nước mắt của rất nhiều bạn trẻ. Hai con người yêu nhau nhưng số phận lại đưa họ xa cách nhau mãi mãi. Để lại cho người ở lại những hồi ức, những ký ức mà theo thời gian không nguôi về bóng hình đó.

_Alo

_Gì hả anh?

_Chia tay đi

_......

_Im lặng là đồng ý nhé! Từ mai chẳng còn là n.y của nhau đâu

Cô bất ngờ….lắp bắp…k thành lời:

_Lý do? Em làm gì sai à?

_Không..

-Thế vì lý do gì, chúng ta quen nhau 3 năm cơ mà, chia tay như thế là sao hả anh

_Thích

_Anh nói như thế mà dc à?

_ Em có làm gì sai thì anh phải nói chứ?

_ Chẳng gì cả …chán rồi…hết yêu…. Chia tay thôi, tuổi trẻ mà.

1 cảm giác chạy xẹt qua người cô ….Hẫng! …ngỡ ngàng ! lòng tự trọng như bị
dao cứa vào!

_ừ…vậy chia tay, đừng bao giờ gặp nhau nữa nhé

_ không chắc!

_anh nói vậy là sao?

_cúp nhé, tạm biệt.

_???

Chia tay…thế là chia tay…1 cuộc tình 3 năm bay *t theo
sóng điện thoại …lãng thật! Rốt cuộc có thế thôi à….nhảm nhí thật…tình cảm nó nhạt thế thôi hả anh? Đồ tồi! Chẳng việc gì tôi phải buồn vì anh cả…. Cô nói thế….và nằm xuống giường…..có thứ nước mặn đắng thấm vào gối!

3 tuần kể từ cái ngày chia tay ấy !

Ngày thứ 1

Có điện thoại….của anh ta….

Cô bắt máy…như 1 phản xạ tự nhiên của 1-cô-gái-có-người- yêu.

_Anh gọi tôi có việc gì ko?

_chẳng gì cả , thích thì gọi

_dẹp ngay cái giọng điêu khinh khỉnh ấy đi

_quen rồi, không bỏ được

_chia tay rồi, để tôi gạt phăng ************** như anh ra khỏi cuộc đời đi!

_chia tay rồi, anh chẳng còn là gì của em nữa đâu, đừng bận tâm đến anh như thế ,anh chỉ gọi,và em cứ việc mắng nếu e muốn, nhưng đừng cúp máy…

_anh điên vừa thôi ! hãy biến đi với những đứa con gái khác , đừng gọi điện phiền tôi!

_à em…

_sao?

_mình chia tay rồi đấy!

RỤP!

Tít……tít…..tít

Cô bực tức cúp máy……

Thật ********, anh làm như thế là có ý gì. Gọi cho tôi làm gì. Tôi chẳng muốn nghe giọng của anh nữa! Nhưng sao có gì đó vương vấn và nghẹn lại ở tim….."mình chia tay rồi đấy" ….văng vẳng bên tai…

Ngày thứ 2

Lại có điện thoại của anh….

Không bắt máy….tắt máy…..vẫn gọi!

_Alo, anh đừng phiền như thế dc không?

_ăn cơm chưa , đừng có mà uống sữa liền đấy nhé, đau bụng đấy!

…..cô hơi bất ngờ…

_anh quan tâm làm gì?

_vì anh biết bụng em không tốt, ăn uống như thế sẽ đau bụng.

_tôi lớn rồi, ăn uống ra sao là quyền của tôi,chẳng liên can gì anh cả!

_ừm nhớ ngủ sớm nhé,mai e thi đúng ko, ráng mà thi tốt đó

_tại sao…anh lại như thế….anh muốn gì ở tôi hả?

_mình chia tay rồi đấy!

….lại câu nói ấy….anh ấy lại nói thế……thì chia tay rồi…..tại sao cứ phải gọi điện chỉ để nói câu đó….cho tôi bình yên không được à….sao anh cứ động chạm đến tuyến nước mắt của tôi thế hả???

Ngày thứ 3

_alo !

_tôi van xin anh đấy

_cho con Milu nó ăn chưa em, đồ ăn cho nó bữa anh mua còn ko?

_tôi tặng nó cho người khác rồi….

_sao lại như thế, anh tặng em mà….

_chẳng việc gì tôi phải giữ cả!

_ừ thì mình chia tay rồi đấy

Lại thêm 1 cuộc điện thoại kết thúc bằng câu nói đó….

Cô ngồi xuống…xoa xoa đầu con Milu ….

"anh ấy làm như thế là sao hả Milu ? anh ấy biết 3 tuần qa tôi đã cố gạt anh ấy ra khỏi suy nghĩ ko? Sao lại làm thế với tao?

…..cô chẳng cho con chó ấy cho ai cả……làm sao mà cho được……

Ngày thứ 4

….cô bắt máy như 1 thói quen

_alo,…tôi không uống sữa sau khi ăn cơm…….tôi cho con Milu ăn rồi!

_sao hôm qua lại nói là tặng Milu cho người khác rồi, em vẫn ngốc trong cái khoảng nói dối như ngày nào

_tôi….

_trời hôm nay lạnh quá, lấy cái áo màu nâu anh mua mà mặc vào, làm bằng lông thú nên ấm lắm đấy..

_ừ

_nhà còn sữa bột không. Trước khi đi ngủ thì nhớ uống nhé, uống sữa nóng buổi tối cho dễ ngủ ..đừng có viện cớ ko ngủ được mà onl tới tận sáng đó!

_ừ

_hôm nay ngoan thế, ko mắng anh à

_ừ….

_uhm thôi a cúp đây…….À… mà mình chia tay rồi em nhỉ!.....


Hôm nay em không mắng anh….em không phản ứng…… vì cổ họng e nghẹn ứ chẳng nói dc anh à……

Ngày thứ 5 …..

Cô chờ điện thoại của anh

10h tối

…….vì sao khi anh đi e đã ko ôm lấy anh hỡi người…

……….vì sao đôi chân e cứ đứng nhìn a xa mãi xa……

Tiếng nhạc chuông vang lên, cô chộp lấy cái điện thoại màu trắng …

_xin lỗi hôm nay a ngủ mãi tới h` mới dậy

_ngủ kiểu gì tới 10h tối vậy…

_hôm nay hỏi lại anh nữa à…..

_......

_cái quả cầu tuyết anh mua cho còn pin không? Hết pin thì bảo thằng Bi nó mua bỏ vào nhé, quả cầu tuyết mà ko có đèn có nhạc thì chán lắm.

_em mua rồi….

_em ngoan đến mức anh bất ngờ đó

_mình chia tay rồi hả anh?

_ừ..mình chia tay rồi đó…, anh cúp nhé!

….khoan..

Tít…tít….tít

Cô vứt điện thoại xuống giường và bật khóc nức nở.Nước mắt dồn nén bao lâu nay đã vỡ òa trên gương mặt hốc hác….

Anh ác lắm….anh đã bước ra khỏi tim em….em đã đóng chặt tim và chẳng muốn cho anh vào nữa….em không muốn nghe giọng nói đó của anh…em không muốn nhìn thấy số anh…..nhưng em không ngăn mình bấm "trả lời", em ko ngăn mình nhớ đến anh được…..tim e cũng ko nghe lời e…..chẳng lẽ anh lại bước vào tim em 1 lần nữa??

Ngày thứ 6

_alo….em tắt nick yahoo đi, treo nick hoài như thế nóng máy đấy, máy thì lại hay hư, chẳng ai qua sửa cho em đâu..

_quen rồi

_quen cái gì .

_à Donut tới chưa

_Donut gì?

_anh gửi 1 hộp đến cho em đó, toàn vị socola đó, thích không….à trà sữa thì chắc chưa tới đâu,quán đang đông ,nó bảo sẽ đợi lâu…

_anh đang nói gì thế? Anh đang làm gì thế?

_gửi donut và trà sữa cho em, trời mưa gió như vầy anh biết e làm biếng đi mua.

_nhưng…

_nhưng cái gì, chẳng phải thích 2 món đó nhất sao??

_anh làm ơn đi, anh muốn như thế nào thì dứt khoát đi…..chia tay rồi sao a cứ quan tâm e như thế…em không chắc là em quên dc anh đâu!

_mình chia tay rồi đấy em à

………………….cúp máy……

Bính boong…bính..boong

_xin lỗi ! donut của cô đây ạ….

………….mưa phùn rơi nhẹ bên cữa sổ….nhẹ nhàng………chiếc donut hình mặt cười với vài miếng socola….thật bắt mắt ………….ly trà sữa………..ngọt ngào

Nhưng…………..1 cô gái……..lòng nặng trĩu….…………..gương mặt vô hồn…..…………….giọt nước mắt…..mặn chát….

Những ngày tiếp theo……cô quyết định không bắt máy nữa…..cô sẽ tự bước ra khỏi cuộc sống của anh……..cô quyết định cho tim mình vào ngăn đá…..cho nó lạnh ngắt lại…….chẳng còn bận tâm đến anh nữa…………..

Ngày thứ 10
.
.
Duy is calling
.
.
Không bắt máy
.
.
Duy is calling
.
.
Không bắt máy…..
.
.
Có tin nhắn….
.
.
….Duy mất rồi …..em đến bệnh viện đi…

Cô bàng hoàng buông chiếc điện thoại xuống….lao ra khỏi phòng………..

Hai tai cô ù đi……….đôi mắt như bị ai lấy tay bịt kín…….tim như bị bóp nghẹt………bóp nghẹt………đôi chân cứ guồng chạy tới…… không dừng lại được……..

Anh mở mắt ra đi đồ tồi…….hôm nay em đã uống sữa sau khi ăn cơm đó….em quên cho con Milu ăn rồi…..anh mắng em đi….anh làm gì anh nằm yên vậy…..

Dậy đi Duy……..dậy đi ….dậy gọi điện cho em đi…...em sẽ bắt máy….em bắt máy mà…….!!!! Em thèm ăn donut, em muốn uống trà sữa…..mưa rồi em lười đi lắm….anh mua cho em đi……..à quả cầu tuyết hết pin rồi đấy….anh dậy anh mua cho em pin đi………anh nghe em nói gì không hả………..hả anh ….!

.
.
.
.
.
_Alo anh Duy hả, hôm nay trời lạnh anh nhỉ??

_.....im lặng

_ …anh bệnh nặng như vậy sao anh không nói em??

_....vẫn im lặng

_.....anh ra đi như vậy mà anh coi được à…anh tệ lắm !

_.........

_anh vẫn là người yêu của em đấy…..chia tay như thế em chẳng chịu đâu .

_..........im lặng

_...

_......

_ à anh……em sẽ yêu mình anh thôi nhé…..anh cũng vậy nhé, anh đã bước vào tim em rồi thì em sẽ đóng chặt tim
và giữ anh trong đấy mãi mãi…….em chẳng yêu ai khác ngoài anh đâu………..anh cũng vậy anh nhé……….
.
.
.
Mưa vẫn rơi……….có 1 cô gái cầm 2 chiếc điện thoại….1 trắng 1 đen……….của cô và của anh…………
...........................................



Vì sao khi anh đi em đã không ôm lấy anh hỡi người
Vì sao đôi chân em cứ đứng nhìn anh xa mãi xa
Vì sao hôm nay em không thể cười như lúc anh nơi này
Vì sao khi xưa em đã nói không cần anh
Đã rất lâu không có anh nơi này
Hàng cây vẫn đứng chờ anh
Đã rất lâu chẳng nghe được tiếng anh nói yêu em như lúc gần em
Nhớ mắt trong kí ức xưa quay về về bên nỗi nhớ lặng câm
Nhớ mỗi khi gần anh nhẹ ôm lấy anh hôn thật khẽ lúc anh nhìn em
Vì sao khi anh đi em đã không ôm lấy anh hỡi người
Vì sao đôi chân em cứ đứng nhìn anh xa mãi xa
Vì sao hôm nay em không thể cười như lúc anh nơi này
Vì sao khi xưa em đã nói không cần anh

Tình yêu đến muộn trong đời

01:16 |
Hôm nay, ai đó có thể nói anh là một người chồng không tốt nhưng anh lại tự nhận với lòng mình rằng, anh là một người chồng yêu vợ!

Anh ngồi nhấm ngụm cà phê giữa một chiều mùa thu se se lạnh. Lâu lắm rồi anh mới có một ngày thảnh thơi như hôm nay. Thực ra cuộc sống không quá bận nhưng anh tự tạo cho mình thói quen đó. Bởi vì anh đam mê công việc, vì anh muốn mình bị cuốn đi, anh không muốn mình dừng lại. Cũng chẳng biết lí do là gì, nhưng quả tình, công việc đang là thứ làm anh quên đi tất cả.

Cho tới buổi chiều hôm nay, mệt ngày anh mệt nhoài về tinh thần và muốn buông bỏ mọi thứ. Anh ngồi trong quán cà phê mà phải gần 10 năm rồi anh mới quay trở lại. Kí ức của một thời trai trẻ ùa về, đau đớn, dữ dội…

Gần 5 năm đại học, anh ôm ấp một mối tình đơn phương với Hà Thương. Cuộc tình đó là tất cả những gì đáng nhớ nhất trong thời sinh viên của anh. Thường là thế, có nhiều cái để người ta nhớ nhưng người sẽ nhớ nhất về cái khiến người ta đau. Và Hà Thương là một nỗi đau anh không bao giờ quên được.

Hà Thương thuộc về một người đàn ông khác. So với anh ta, anh cách một khoảng chẳng bao giờ với tới được. Vậy là anh ôm mối tình câm lặng ấy một mình. Cho tới ngày, ở một góc sân trường, anh thấy Hà Thương bưng mặt khóc. Anh lại gần cô, vỗ nhẹ lên bờ vai. Hà Thương tựa vào anh và nấc lên tức tưởi.
Anh hiểu cô đang phải trải qua cảm xúc gì. Anh đau khi thấy người con gái mình yêu bị tổn thương. Hôm ấy, anh đã mạnh dạn nói lên tình yêu của mình. Nhưng rốt cục, điều mà anh nhận về chỉ là cái lắc đầu:

“Xin lỗi, nhưng mình sẽ không rời xa anh ấy. Dẫu rằng bên anh ấy mình phải đối diện với nhiều chuyện khó khăn. Mình thật lòng xin lỗi…”

Câu nói đó đã chính thức khép lại đời sinh viên của anh trong một nỗi buồn ám ảnh. Anh lao vào học, chẳng phải để chứng minh bản thân, cũng chẳng phải để có cơ hội tìm cho mình một việc tốt hơn khi ra trường… Anh làm thế để không có thời gian mà nhớ một người nào đó…

Rồi Hà Thương lấy chồng, tất nhiên đó là người mà cô yêu. Anh không biết chuyện đó vì từ sau khi ra trường, anh hoàn toàn bặt tin tức với cô. Anh có thể tìm hiểu nhưng anh không muốn. Không phải vì anh hận mà vì anh muốn để cô bình yên với khoảng trời của mình. Nếu nhìn thấy Hà Thương đau khổ, anh sợ rằng anh sẽ không thể đứng yên. Mà nếu anh hành động, chắc cô cũng chẳng vui gì. Vậy là anh cắt mọi liên lạc, coi như cô chỉ nằm lại trong một phần kí ức mà thôi.

Hơn 5 năm sau đó anh lấy vợ. Cô ấy hiền, xinh xắn mà quan trọng là yêu anh. Thế là đủ. Anh chưa bao giờ hỏi tình cảm mình dành cho vợ là gì. Anh thấy mình tốt với vợ. Anh không bao giờ quên tặng hoa vào những ngày đặc biệt. Anh không bao giờ quên ngày kỉ niệm và cũng chẳng bao giờ phàn nàn hay than trách… Nhưng bảo anh là một người chồng yêu vợ, anh tuyệt nhiên không dám nhận. Vì ai đó có thể đánh đồng điều tốt mà anh làm cho vợ là tình yêu, còn anh thì tự hiểu, đấy là chuyện dối lòng.

Thực ra anh nghĩ, nếu cứ như vậy, chưa biết chừng 5 năm, 10 năm hoặc lâu hơn thế nữa anh sẽ yêu vợ, một tình yêu đích thực ấy. Nhưng thật trớ trêu, anh đã gặp lại Hà Thương. Cô làm cùng một tòa nhà với anh. Lần gặp lại đầy tình cờ ấy đã khiến tim anh nhói đau. Kí ức về một thời yêu mê mải lại ùa về. Bằng cách nào anh cũng không ngăn được.

Anh lại lén nhìn cô sau mỗi giờ tan làm. Hà Thương giờ là một người đàn bà đơn côi. Cuộc hôn nhân của cô tan vỡ sau khi cưới vài năm. Anh không biết nó bắt đầu khi nào và kết thúc ra sao nhưng nhìn sự tiều tụy của Hà Thương anh cảm nhận được cô đã phải trải qua những cơn ác mộng như thế nào.

Và rồi, anh hẹn gặp Hà Thương. Anh không hiểu điều gì đã khiến anh làm thế. Cuộc gặp đó cô nhìn anh mỉm cười. Họ nói với nhau bằng những câu xã giao… Anh không biết phải nói thế nào bởi vì anh chẳng có tư cách gì để hỏi sâu thêm nữa. Cô ấy hỏi anh về gia đình. Anh nói đã lấy vợ. Đột nhiên nhắc đến vợ, anh lại tự thấy mình như mất hết mọi thứ quyền để được gần Hà Thương hơn chút nữa. Anh buồn rầu khi nhận ra sự thật, anh là chồng của một người phụ nữ khác.

Kể từ ngày gặp lại, lúc nào anh cũng muốn mình là gã khờ năm xưa để được chờ đợi, che chở và yêu thương người con gái yếu đuối và mong manh đó. Anh biết Hà Thương không phải là cô gái tuổi đôi mươi thủa nào và anh cũng chẳng còn là chàng trai si tình chờ đợi nữa. Vậy mà đã hơn một lần anh nghĩ đến việc sẽ giũ bỏ để đi theo một mách bảo nào đó từ trái tim mình.

Chiều nay, giữa một ngày thu se se lạnh, anh thấy lòng nặng trĩu. Ngồi trong quán cà phê nghe một bản nhạc quen thuộc buồn da diết, anh mở điện thoại nhắn một dòng tin cho Hà Thương:

- “Hãy cho mình cơ hội được là bờ vai cho Thương dựa vào mỗi khi Thương buồn nhé”.

Anh run rẩy chờ đợi một dòng hồi đáp. Nhanh thôi, chỉ vài phút sau đó, tiếng chuông điện thoại vang lên. Nhưng đó là tin nhắn của vợ anh:

- “Anh về muộn phải không? Em đợi cơm anh nhé!”.

Từ tận đáy lòng anh trào lên một nỗi xót xa… Anh buông ly cà phê xuống, nhìn những mưa bắt đầu nặng hạt dần. Có những chuyện chưa bao giờ bắt đầu nên sẽ chẳng bao giờ có kết thúc, giống như chuyện tình của anh và Hà Thương. Vậy mà anh lại đang muốn kết thúc một tình yêu đã bắt đầu quá lâu rồi của vợ… Anh bật cười khi thấy mình thật ngốc.

Anh rời khỏi quán khi mưa lớn dần. Anh ghé vào hàng hoa gần đó lựa một bó hồng. Hôm nay, ai đó có thể nói anh là một người chồng không tốt nhưng anh lại tự nhận với lòng mình rằng, anh là một người chồng yêu vợ!

Tình càng lâu năm, càng nồng nàn

19:37 |
Những sớm đông sương tan chậm, ông thường dậy sớm lụi cụi trong căn bếp nhỏ. Ông nhóm lửa đun nước ấm để bà ngâm chân. Vào mùa rét là xương khớp bà sưng tấy, đi lại rất khó khăn.





Ông dặn bà nằm yên trong chăn khi nào thấy nắng ngấp nghé ngoài hiên mới được ra ngoài. Thời gian của người già trôi đi chậm chạp và đều đặn mỗi ngày. Ông quét xong ba gian nhà rồi mang thóc gạo tung cho đàn gà. Bắc nồi cháo lên bếp, ông ra vườn nhổ nắm hành hoa thêm chút rau xanh thái nhỏ; sau đó, vừa pha trà vừa trò chuyện cùng bà về cháu con, về vườn rau ao cá. Đến giữa chừng câu chuyện thì có nắng, ông buông chén trà, vội vàng đi pha nước ấm bỏ thêm nhúm muối. Lật đật chạy ra giữa sân ngửa cổ nhìn trời, áng chừng nắng vừa đủ ấm, ông tươi tỉnh bê ghế đặt ngay ngắn rồi cất tiếng gọi “bà ơi…”.
Lúc trẻ ông đi công tác triền miên, một mình bà xoay xở nuôi bốn người con khôn lớn. Bà kể có lần đi đẻ chẳng một ai bên cạnh, bụng vượt mặt mà vẫn một tay xách làn, tay kia ẵm theo đứa con nhỏ gần hai tuổi. Tha nhau vào đến viện thì lên cơn đau đẻ, bà dúi vội đứa con nhỏ vào tay người nhà sản phụ khác. Đẻ xong chẳng được nghỉ ngơi, tay ôm đứa này tay nựng đứa kia dỗ dành nhau giữa chốn người dưng đang ngời ngời hạnh phúc. Ông đi làm việc nhà nước, họp hành liên miên, đi đến đâu cũng có người cơm bưng nước rót, khó thấu được nỗi khổ chăm con mọn của bà. 

Đứa gửi bên nội, đứa nhờ bên ngoại, lúc khỏe không sao chứ lúc các con ốm đau, bà chạy ngược xuôi. Hồi đó đi lại khó khăn, bà tranh thủ đạp xe về thăm con giữa đêm khuya để sáng mai còn kịp vào nhà máy. Một năm ông về thăm nhà đôi ba lần, về nhà mà như khách quý, con chưa kịp quen hơi bố thì ông lại phải đi. Bà bảo ở nhà lam lũ mấy cũng chả sao, nhưng khi ông về là mọi thứ phải gọn gàng tinh tươm. Ấy thế mà lần nào về ông cũng mắng bà sao để đứa này nghịch bẩn, để đứa kia còi, để thằng út sài đẹn đầy người, cửa nhà bề bộn…

Đến lúc nghỉ hưu quanh quẩn góc vườn, xó bếp, ông mới biết thương bà đã quá thiệt thòi. Sinh nở mấy đứa con không được kiêng khem nên giờ sức khỏe của bà ngày càng thêm yếu. Con cháu ở gần nhưng việc gì ông cũng muốn tự tay làm cho bà. Ông cúi xuống xoa bóp từng khớp chân cho bà, nói: “Bàn chân này bà khổ vì chồng con mấy chục năm trời, giờ đau yếu rồi thì hãy để tôi chăm sóc nó”. Bà tựa người vào ghế ngửa cổ ngóng nắng khe khẽ mỉm cười. Nắng nhảy nhót trên khuôn mặt bà hiền hậu, trên những sợi tóc gội màu mưa nắng thời gian. Nồi cháo trong bếp đã nhừ, ông cúi xuống rắc thêm chút hành hoa rồi múc ra để nguội mang cho bà.

Giữa sân nhà sáng nào cũng có đôi tình nhân già ngồi sưởi nắng và ăn cháo sớm. Tôi cảm tưởng nắng ở góc sân ông bà ngồi luôn rực rỡ nhất, giống như ánh đèn sân khấu ngoài trời chiếu rõ hai con người đang hạnh phúc bên nhau. Lá lá xôn xao, tiếng chim hót trong vườn cây xanh ngắt. Tất cả luôn tinh khôi neo đậu trong tim tôi về ước vọng bình yên của mái ấm gia đình…

- ST - 

Ngọn lửa yêu thương trong cuộc sống bụi trần

05:04 |
Câu chuyện tôi xin chia sẻ với độc giả hôm nay về tình mẫu tử, về ngọn lửa yêu thương trong cuộc sống bụi trần này.

Thu yêu Hùng và cô đồng ý về ở cùng, góp gạo thổi cơm chung. Rồi một ngày Thu phát hiện mình có thai, vậy mà Hùng lại chối bỏ. Chuyện đến tai bố mẹ cô và bị đuổi khỏi nhà với cái bụng bầu 5 tháng.

Thương cảm Thu, Ngọc – cô bạn thận của Thu – đã thuyết phục bạn giữ con. Ngọc cũng thương hài nhi đã thành hình, bỏ đi thật là ác nghiệp. Ngọc đã nhịn ăn, nhịn mặc để dưỡng thai cho cô.

Mẹ trên “đó” có nhận được thư con không?

17:36 |
Vợ ở trên đó thế nào? 4 năm bố con anh không có em bên cạnh. Con và anh đều nhớ em nhất là con, nó muốn gặp em lắm. Em biết không? Anh vì công việc nên đôi khi vô tâm không thể chăm sóc chu đáo được cho con.




Đằng sau câu chuyện góa vợ 7 năm

06:48 |
Mỗi lần được bạn bè, họ hàng người thân giới thiệu bạn gái, anh lại đây đẩy chối từ. Anh đã góa vợ 7 năm nay nhưng chưa bao giờ người ta thấy anh nói đến chuyện sẽ đi thêm bước nữa.

Dường như nỗi đau từ cái chết của vợ vẫn chưa thôi rỉ máu trong trái tim anh. Ngày vợ mất, người ta thấy anh như hóa điên. Anh tự đổ lỗi tất cả cho mình trước sự ra đi mãi mãi của chị và có lẽ cả đời này anh không thể tha thứ cho bản thân.

Chuyện cảm động của người chồng trước khi chết

06:14 |
Cái lạnh làm chị rùng mình tỉnh giấc. Đưa tay sang bên cạnh thấy giường trống trải không một chút hơi ấm, “giờ này anh ấy còn làm gì mà chưa ngủ” – chị tự lẩm bẩm thế rồi nhắm mắt cố đưa mình vào giấc ngủ. Nhưng tâm trí chị đang có một nỗi lo lắng dấy lên, gần đây anh rất lạ, linh cảm của người phụ nữ mách bảo anh có chuyện gì đó giấu chị. 

Một lần đò...

23:27 |
Gần mười năm sau ngày ly hôn, chị vẫn đi về một mình. Mọi thứ vẫn y như cái ngày chị xách vali bước ra khỏi căn nhà mà chị cứ nghĩ mình sẽ gắn bó hết cả cuộc đời.







Mái ấm "hạnh phúc"

01:53 |
Em, mình làm lại nhà em nhé - Tuấn quàng tay ôm vợ, kéo sát vào mình rồi hôn nhẹ lên mái tóc thơm mùi trầm hương của cô- Lâu nay anh sai rồi, em tha thứ cho anh đi. Mình hãy làm lại, yêu nhau như hồi mới quen được không em...


Em là đàn bà, đàn bà hạnh phúc

21:56 |
Tôi là đàn bà, là đàn bà của người mình yêu cách đây hai năm về trước, là đàn bà khi ấy tôi cũng từng hạnh phúc đấy chứ… 

Sự tự do của mẹ còn ý nghĩa gì

21:52 |
Thuyền chớm bốn mươi, giờ bỗng dưng rảnh rang như con gái, muốn may lúc nào thì may, muốn nghỉ lúc nào cứ nghỉ, mọi chi tiêu bản thân không phải là nhiều, huống chi đã có “bồ” bao hết.

"Giống hệt thằng cha nó"

21:55 |
Con bé bị bệnh, người ốm nhom, xanh lè, chẳng buồn ăn uống. Chị ở Sài Gòn, đang đứng ngồi không yên, liên hệ khắp nơi kiếm thầy hay chữa bệnh dạ dày cho con thì dì Út gọi vô, giục: “Chị về mà coi, con nhỏ hễ ăn vào là nôn ra, mà thằng bồ nó… nhìn y chang thằng cha nó!”.